Chương 55
Quay phim hậu trường đứng bên nhìn mà sững người. Máy quay cũng lập tức lia lại, ghi lại khoảnh khắc nghẹn ngào hiếm thấy ấy.
Ai mà nghĩ, cái người bị bôi đen khắp mạng là "đại thiếu gia ngạo mạn" này, lại có thể vì... không được ngồi cạnh một cô bé ba tuổi mà rơi nước mắt?
Chẳng phải lần trước bị antifan ném trứng thối ngay giữa sự kiện anh cũng mặt không đổi sắc đó sao? Giờ chỉ vì... bị bà cô nhỏ đẩy ra?
Đúng là "bị từ chối" ở đúng thời điểm nhạy cảm, cảm xúc của người lớn đôi khi vỡ òa chỉ vì một chi tiết rất nhỏ.
Tô Trần Phi thật sự thấy uất ức. Anh còn chưa chơi đủ với bà cô nhỏ, còn chưa chụp xong mấy kiểu ảnh "tình thân đậm đà" đã bị phũ? Biết thế chẳng cần chuẩn bị sẵn biểu cảm cute các kiểu làm gì...
Anh cúi đầu, vai khẽ run nhẹ. Đôi mắt ướt, gương mặt trắng trẻo, nét uất ức như cún con bị bỏ rơi khiến người đối diện nhìn mà mềm cả tim.
[Ủa??? Tô Trần Phi... thật sự khóc đó hả trời? Không phải chỉ là không được ngồi cạnh thôi sao?]
[Tôi cười muốn xỉu, lần đầu tiên thấy ảnh khóc đó! Hồi bị ném trứng thối còn ngẩng đầu hiên ngang cơ mà!]
Không ngờ, Tô Trần Phi nghe nửa chừng thì nổi giận, lớn tiếng chất vấn:
Trẻ con đã quyết định rồi, người lớn cũng không còn cách nào khác. Lưu Huệ đành chuyển ra ngồi ghế lối đi, ngồi cạnh bà cụ đã giúp đổi chỗ ban nãy, trong lòng cũng thấy buồn cười không thôi.
Ấn tượng của cô ta về Tô Trần Phi vốn rất tốt. Cho đến khi phim đóng máy, và tin tức đầu tiên cô nghe được về anh là—trong một đoàn phim khác, Tô Trần Phi bất ngờ tát một diễn viên nữ hạng nhỏ vì "diễn dở".
Cô gái hôm đó không làm gì sai rõ ràng, chỉ vì diễn chưa đạt mà bị ra tay? Lưu Huệ nghe xong cảm thấy phản cảm.
Chuyện cũ xưa như gió, lại bất chợt ùa về trong đầu cô ta.
Đúng lúc đó, Tần Thao bước từ góc khuất ra, nói vài lời giảng hòa rồi kéo Tô Trần Phi đi.
Miên Miên nghiêng đầu, quay sang hỏi ý kiến Du Du:
"Du Du ơi, cháu trai mình khóc rồi kìa. Cho cháu ấy ngồi cùng tụi mình, được không?"
Cố Du Du ngẩng đầu nhìn Tô Trần Phi – mắt anh đỏ hoe như vừa bị ai bắt nạt, hoàn toàn không giống người lớn chút nào. Nhìn vậy... không đáng sợ tí nào, mà lại giống bạn nhỏ bị bỏ rơi.
Lúc ấy Lưu Huệ đã cảm thấy có gì đó không ổn. Rõ ràng cô ta đã tránh chỗ đông người để nói chuyện kín đáo, tại sao Tần Thao lại xuất hiện "tình cờ" đến thế?
Năm đó, Tô Trần Phi mới vào nghề, đúng lúc cùng cô ta tham gia một đoàn phim. Khi ấy cô ta đóng vai phản diện, thường xuyên phải đối đầu với nhân vật của Tô Trần Phi. Cậu trai trẻ ngày ấy lễ phép, ham học, gặp gì cũng hỏi, rất chịu khó – Lưu Huệ thấy thích, cũng sẵn lòng chỉ dạy thêm.
[Thôi xong rồi, tôi hình như bắt đầu thấy Tô Trần Phi... hơi đáng yêu một chút rồi đó?]
Trong khoang máy bay, mấy hành khách lớn tuổi nhìn mà không nhịn được cười toe toét. Một bà lão tóc bạc phơ, đeo kính lão, khuôn mặt hiền hậu, khẽ nói xen vào:
"Được, để cháu trai ngồi cùng mình."
Không chỉ khán giả ngỡ ngàng, ngay cả Miên Miên cũng đứng ngây ra như tượng.
Chuyện gì vậy nè? Đây thật sự là cháu trai thứ bảy – một người lớn sao? Vừa bị từ chối ngồi chung có một chút xíu, vậy mà đã rơi nước mắt rồi?
Vài tháng sau, trong một sự kiện chung, Tô Trần Phi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền