ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 66

Miên Miên nhận ra trong ánh mắt Du Du là cả một trời khát khao, liền làm ra vẻ người lớn, vỗ vỗ vai Lưu Huệ:

"Không sao đâu ạ, Miên Miên biết nuôi gà mà!"

Rồi cô bé nhận lấy hai chú gà từ tay ông lão, đặt vào vòng tay của Du Du. Sau đó lại quay về cái túi nhỏ đeo bên người, móc móc tìm thứ gì đó để đáp lễ.

Móc mãi, cuối cùng cũng lôi ra được một viên tròn tròn được gói trong giấy.

"Ông ơi, cháu tặng ông viên thuốc này để cảm ơn gà con nha. Nếu ông thấy trong người không khỏe thì uống vào sẽ thấy dễ chịu liền ạ."

Miên Miên nghiêm túc nói, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ chính nghĩa.

Ông lão hơi ngẩn người, không ngờ lại còn nhận được quà đáp lễ từ cô bé.

Thật ra, khi nhìn thấy đám người lớn và trẻ con ăn mặc khác hẳn dân trong làng, ông đã đoán ngay đây là mấy người từ thành phố xuống quay chương trình, chính là nhóm mà bí thư thôn từng nhắc đến.

Nghe nói quay chương trình thì sẽ bị thu hết tiền và điện thoại, không được mua sắm gì bằng tiền. Không có tiền, thì đương nhiên không thể mua gà con.

Mà bây giờ thì hay rồi... thêm một "ông nhỏ" tương lai à?!

Miên Miên cười tít mắt:

Vừa rồi anh đã thấy Chử Diệp lén lút chạy đi đâu đó, hóa ra là lấy mấy tờ tờ rơi để gấp thành giỏ giấy cho bà cô nhỏ của anh!

Tại sao anh lại không nghĩ ra chứ?

"Cảm ơn anh trai, anh tốt bụng ghê luôn á!"

Tức đến mức Tô Trần Phi suýt nhảy dựng lên. Tên nhóc này... cố tình chọc tức anh đúng không!?

Tất nhiên cũng không quên phải tìm địa điểm quay, thế là vừa nói chuyện, vừa đi tiếp.

Cố Du Du gật đầu:

"Được đó, vậy con của tớ gọi là Tiểu Hoàng nhé."

Trong lúc hai cô bé đang lúng túng, bỗng có người đưa tới hai chiếc giỏ giấy màu sắc sặc sỡ. Giỏ có quai xách, được gấp từ giấy, là đồ thủ công nho nhỏ, xinh xắn.

Hai chú gà con được cho vào giỏ giấy, Miên Miên và Cố Du Du bắt đầu đặt tên cho chúng.

Ở bên cạnh, Tô Trần Phi nghiến răng ken két.

Ông nhìn đi nhìn lại, cuối cùng vẫn quyết định nhận lấy:

Sau khi tặng quà xong, Miên Miên quay trở lại bên cạnh Du Du.

Cậu bé cao hơn hai cô bé hẳn một cái đầu, khuôn mặt lạnh lùng. Cậu đưa giỏ ra mà không nói một lời, chỉ im lặng đứng đó.

"Cảm ơn cháu nhé, bé con."

Dù sao cũng là tấm lòng trẻ nhỏ, bên trong chắc chỉ là viên kẹo hay thứ gì đại loại thế, nhận thì nhận thôi.

Nếu anh nghĩ ra trước thì kiểu gì cũng "xin" được bà cô nhỏ một nụ hôn nữa, thế là về nhà lại khiến cả nhà phải ghen tị chơi!

Nếu không phải thấy hai cô bé quá đỗi đáng yêu, ông cũng chẳng dễ gì cho không. Nhưng món "quà đáp lễ" này... là gì mới được?

Bạn nhỏ vui vẻ, Miên Miên cũng vui lây, liền gọi theo "Đại Hoàng".

Du Du đang ôm hai chú gà con, gương mặt hiện rõ vẻ khó xử:

Người đưa giỏ không ai khác chính là khách quý– Chử Diệp.

"Miên Miên, gà con phải làm sao bây giờ? Không có chỗ để đặt..."

"Con này to hơn một chút, tụi mình gọi nó là Đại Hoàng được không?"

Miên Miên hỏi ý kiến Cố Du Du.

Thật vậy, mọi người đều không mang theo gì, chẳng có chỗ nào thích hợp để giữ gà con cả. Nhét vào túi hay đâu đó thì sợ bị ngạt chết mất.

Đặt tên xong, Cố Du Du vui vẻ không ngớt, gọi "Tiểu Hoàng Tiểu Hoàng" liên tục.

Anh trừng mắt nhìn Chử Diệp, còn Chử Diệp thì hơi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip