ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67

[Đi cái gì mà lạc đường dữ vậy? Quẹo tới quẹo lui, vẫn còn ở trong phố. ]

[Anh Thao đã tìm được đường đến quê rồi, bên này chắc tới tối mịt mới tới được, ha ha ha. ]

[Cái gì mà bà cô nhỏ huyền học, rõ ràng là nhà họ Tô chuẩn bị sẵn kịch bản livestream mà? Chẳng qua không hối lộ được Hồ Gắt Gỏng nên mới lộ nguyên hình ở đây thôi. ]

Những lời công kích Miên Miên trên màn hình lại lập kỷ lục mới.

Miên Miên biết hắt xì là dấu hiệu có người đang nói xấu mình, liền nhíu mày nhỏ lại, dẫn cả nhóm dừng trước một căn biệt thự nhỏ ở thị trấn.

Trước cửa biệt thự có đậu một chiếc xe tải nông nghiệp nhỏ.

Miên Miên tiến tới, gõ cửa.

Gõ ba cái, lập tức có người ra mở cửa.

Chiếc xe khởi hành, chạy trên con đường xi măng lồi lõm gập ghềnh.

Dù Lưu Huệ mặc đồ thể thao, nhưng dù sao cũng là ngôi sao nữ lớn lên ở thành phố, chiều cao có hạn lại không đi mấy xe này bao giờ, nên trèo lên xe rất khó khăn.

Lưu Huệ mỉm cười:

"Cảm ơn nhé."

Nhờ có Tô Trần Phi giúp, cuối cùng Lưu Huệ cũng leo lên được xe.

Bên cạnh, Chử Diệp và cha cậu bé đã lên xe từ trước, hai cha con giống nhau ở sự kiệm lời, chỉ nhíu mày nắm chặt xe, không nói gì.

Vui ghê luôn, ngồi kiếm phi còn không vui như vậy.

Có vẻ mấy hôm trước chỗ này mưa lớn, đường đầy vũng nước, xe đi còn khó, người càng khó đi hơn.

Đột nhiên nghe thấy tiếng còi xe, cả hai quay đầu lại.

Sau đó Từ Vi Vi lại nhìn con mình.

Thấy thú vị, Miên Miên bắt đầu đếm số lần xe xóc. Đếm đếm một lúc thì xe đã chạy tới đoạn đường đất bùn.

Tô Trần Phi hơi do dự, cuối cùng vẫn đưa tay ra giúp Lưu Huệ.

Miên Miên gật đầu:

"Vâng ạ, là bản đồ chỉ tụi cháu tới nhà chú đó."

Nói xong, ông bế con lên, khóa cửa rồi gọi cả nhóm lên xe.

Vừa quay đầu lại thì thấy Lưu Huệ đang vật lộn leo lên xe.

Sau lưng người đàn ông trung niên có một đứa bé bước ra, ôm chân ông ta không nói lời nào.

"Bản đồ đó là con trai tôi vẽ, không ngờ lại có người hiểu được. Tôi là Lý Cao, đi thôi, tôi sẽ lái xe đưa mọi người về quê."

Có lẽ bị hành động của Miên Miên làm cho ấn tượng mạnh, đến giờ con cô ta vẫn chưa khóc quấy, coi như là may mắn trong cái rủi.

Mở cửa là một người đàn ông trung niên, mặt mày tươi cười:

"Ha ha ha, đúng là có người tìm đến thật!"

Xe từ từ chậm lại.

Chiếc xe tải nông nghiệp chỉ có hai chỗ ngồi, phía sau trống dùng để chở hàng. Tô Trần Phi thấy không có ghế, hơi nhíu mày:

"Bà cô nhỏ Miên Miên, lát nữa cháu sẽ bế bà trẻ, bà trẻ đừng có nghịch đó nhé."

Lúc này Tô Trần Phi đã bế Miên Miên đặt lên xe, rồi tự mình trèo lên.

Miên Miên gật đầu:

"Dạ được ạ."

Anh ta thấy gì chứ? Bọn Tô Trần Phi đang ngồi trên xe, Tô Trần Phi còn vẫy tay với anh ta, nói:

"Xin lỗi nha, ban đầu định cho hai người đi cùng, nhưng chương trình có quy định rồi, anh em tốt, cố lên nhé."

Trước đây người nhà có giải thích cho cô nghe về các loại xe, nhưng chưa từng nhắc tới loại xe kỳ lạ thế này.

Không giống như Từ Vi Vi cam chịu, lúc này Tần Thao cực kỳ bực bội.

Miên Miên đặt gà con trên đùi, tựa vào lòng Tô Trần Phi, mỗi lần xe xóc nảy là cô lại cười khúc khích.

Lý Cao hạ kính xe xuống: "Xin lỗi nha,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip