Chương 90
Câu này chẳng khác gì trực tiếp buộc tội Miên Miên là người đẩy Lý Dương.
Lưu Huệ nhíu mày. Vừa rồi mọi người đang bị cảnh sát hỏi nên không ai chú ý tới đám trẻ, nhưng máy quay chắc chắn có ghi lại. Cô ta bèn nói:
"Tần Thao, anh đừng vội kết luận, để xem lại camera trước đã."
Lúc này, một nhân viên quay phim lại lên tiếng:
"À... lúc nãy hình như máy quay đột nhiên bị đen màn hình, không ghi lại được gì. Giờ mới hoạt động lại. Nhưng tôi có thấy, là Tô Miên Miên đẩy Lý Dương."
Một câu nói, mạng xã hội lập tức bùng nổ.
[Cười chết mất, con bé Tô Miên Miên này, rõ ràng đẩy người mà còn nói dối, giờ thì chứng minh được viên thuốc đó có vấn đề rồi chứ?]
[Gợi ý cảnh sát bắt giam Tô Miên Miên ngay lập tức!]
Ông ta bước lại trước mặt Tô Trần Phi, nghiêm mặt nói:
Tô Trần Phi đau lòng không chịu được. Anh hoàn toàn không tin bà cô nhỏ nhà mình lại vô duyên vô cớ đi đẩy người khác. Lúc bị cảnh sát hỏi, anh còn thấy không khí giữa bà cô nhỏ, Cố Du Du và Lý Dương vô cùng hòa thuận.
Lý Cao nghe càng thấy tức.
Bồi thường á? Con mình bị đau thì đền được à?
"Bà cô nhỏ, đừng khóc, cháu trai tin mà."
Tô Trần Phi dỗ dành.
Miên Miên vừa khóc vừa cố gắng giải thích với chú Lý Cao:
Nói xong, Miên Miên đưa tay vào chiếc túi nhỏ, lấy ra một ống tre nho nhỏ:
Giọng cô bé nấc từng hồi vì khóc, vừa đáng thương vừa cố chấp, vậy mà vẫn nhớ lo cho cái đau trên trán của Lý Dương.
"Không phải bà cô nhỏ nhà tôi đẩy, thì tôi không nhận."
"Không phải con đẩy mà... là Tần Hào đẩy bạn ấy..."
"Ây, người anh em à, trẻ con cãi nhau ầm ĩ là bình thường, tụi tôi cũng đã hỏi rồi, bà cô nhỏ, à không, là Tô Miên Miên không chịu nhận. Anh đừng giận, tôi với Tô Trần Phi là bạn bè mà, muốn bồi thường bao nhiêu tôi thay anh ấy trả."
– Tần Thao bên kia vẫn đang nói chuyện với Lý Cao.
Lúc này Tô Trần Phi vừa được cảnh sát hỏi xong, lập tức chạy về phía bên này, ôm lấy Miên Miên:
"Vừa rồi là Tần Hào gọi Miên Miên qua xem đồ chơi, Miên Miên vừa qua thì bạn ấy đang khoe đồ chơi ghép được, Miên Miên đang xem thì Tần Hào bỗng đẩy Lý Dương một cái."
Cô nhào vào lòng Tô Trần Phi, nước mắt thi nhau rơi.
"Bà cô nhỏ, có chuyện gì xảy ra vậy?"
Gương mặt Miên Miên nhỏ xíu đầy nghi hoặc, giọng non nớt kể:
Dân thành phố là to tát lắm sao? Nghĩ có tiền là giải quyết được hết à?
[Tôi đồng tình với ý của bạn lầu trên nha! Nhân viên chương trình còn nói là tận mắt thấy, xem thử giờ Tô Trần Phi với Tô Miên Miên còn gì để nói?]
"Ây, bà cô nhỏ à, đừng có tùy tiện đưa thuốc nữa, lỡ như giống mẹ heo lần trước, Lý Dương bị trúng độc thì sao?"
"Đẩy xong bạn ấy còn ôm đồ chơi chạy đi, rồi lại nói là Miên Miên đẩy. Cả chú kia cũng nói vậy, nói là Miên Miên đẩy, nhưng Miên Miên không có mà..."
"Thật sự không phải Miên Miên ... Miên Miên không phải đứa trẻ hay nói dối đâu."
"Cháu trai thứ bảy, Miên Miên không có đẩy người..."
"Đây là thuốc tan máu bầm, chú cho bạn Lý Dương dùng đi, chắc bạn ấy đau lắm..."
Càng nói, Miên Miên càng thấy ấm ức.
Lúc này, Tần Thao lại chen vào:
"Đã là con nhà cậu đẩy con tôi, tôi chỉ yêu cầu được đẩy lại một cái, không quá đáng chứ?"
Một câu khiến sắc mặt Lý Cao trở nên cực kỳ khó coi, ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền