Chương 91
Đúng lúc ấy, cảnh sát bước tới:
"Cậu là Tô Trần Phi đúng không? Bé Tô Miên Miên là trẻ con trong nhà cậu. Về vụ việc này chúng tôi đã nắm được sơ bộ, giờ muốn kiểm tra thành phần viên thuốc bé đưa, cậu không phiền nếu cho chúng tôi xem chứ?"
Đây là yêu cầu hợp lý của cơ quan điều tra.
Lý Cao tạm thời lùi lại.
Miên Miên ngoan ngoãn từ trong túi nhỏ lấy ra hai viên thuốc:
"Đây là viên đầu tiên cho Bột hồng uống, là thuốc dễ sinh. Còn cái này là thuốc giải độc, đều không có độc đâu."
Cảnh sát đưa hai viên thuốc lên mũi ngửi, thấy mùi thơm dịu, không có gì bất thường, bèn nói:
"Thế nhưng vẫn không chứng minh được đây là hai viên bé đã cho heo ăn. Vậy mở túi ra để chúng tôi kiểm tra kỹ càng nhé?"
Thế là cả nhóm người quay lại chuồng heo.
"Các anh chưa thể đi được."
Tô Trần Phi nhíu mày, sau khi suy nghĩ nhanh liền bình tĩnh nói:
"Dù có ra tòa thì cũng phải có phản biện hai chiều. Hiện giờ thuốc của bà cô nhỏ tôi chưa chắc đã là nguyên nhân, cũng có thể có người khác hạ độc. Với tư cách cảnh sát, các anh nên quay lại hiện trường điều tra kỹ hơn."
"Thưa anh, anh nói rất đúng. Là lỗi của chúng tôi. Hiện giờ còn chưa loại trừ khả năng có người khác gây án."
Chủ yếu là vì tối qua nhận được báo cáo từ mấy làng gần đó, nói gà vịt ngỗng trong làng tự dưng chết bất thường, mấy cảnh sát kỳ cựu đã bị điều đi. Hai người mới được phân về đây sáng nay, ghi xong lời khai mọi người thì vô thức cho rằng do trẻ con cho ăn đồ linh tinh, suy nghĩ chưa được chu đáo.
"Còn nữa, đạo diễn Hồ, có thể đưa tôi điện thoại không? Nếu cảnh sát ở đây xử lý vụ việc chỉ đến thế, tôi có quyền mời luật sư cho bà cô nhỏ tôi."
Một cảnh sát đi lấy ít cám heo cho vào túi zip.
"Có thể hung thủ dùng muỗng khuấy cám, trên đó sẽ có dấu vân tay, cái này cũng nên mang về kiểm tra."
[Ơ, đừng nói vậy, nói thật thì anh ấy nói đúng đấy. Điều tra phải xét cả những chi tiết đó. ]
Anh ta không tin Lý Cao còn nhớ được có bao nhiêu chai.
Tô Trần Phi nói tiếp:
Hai cảnh sát trẻ sững người, nhưng cảm thấy lời Tô Trần Phi nói có lý, bèn thành thật xin lỗi:
Mẹ từng dặn là không được đưa túi nhỏ cho người ngoài.
Miên Miên ngẫm nghĩ một chút, rồi vẫn đưa túi nhỏ cho cảnh sát.
Hai cảnh sát này cứ thế cầm đồ bà cô nhỏ nhà anh đi, chẳng phải mặc định là cô bé có vấn đề sao? Lỡ đâu họ giở trò với viên thuốc rồi vu cho cô bé tội đầu độc thì sao?
Bởi vì trong túi nhỏ này có liên kết với kho cất giữ trên núi, rất nhiều đồ vật thực chất được lấy từ trong kho ra. Nếu bị người dưới núi kiểm tra, chắc chắn sẽ bị phát hiện điểm bất thường.
Nhưng bây giờ là cảnh sát muốn kiểm tra, Cháu thứ bảy cũng từng nói, dưới chân núi, cảnh sát là người thực thi công lý.
Đã phải điều tra lại thì nhất định không thể mắc lỗi nữa, huống chi chuyện này đang được livestream.
Nghe cảnh sát muốn kiểm tra túi, Miên Miên có phần do dự.
Lại là một manh mối mới.
Cảnh sát đặt túi lên ghế, lấy hết đồ bên trong ra. Chủ yếu toàn là đồ vặt, có cả một bình nước trắng hình hoa sen.
Tô Trần Phi hơi tức giận.
Ngoài mấy thứ đó, không còn viên thuốc nào khác.
[Tô Trần Phi tưởng mình là thám tử chắc? Còn chỉ đạo cả cảnh sát. ]
Họ trả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền