ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 100. Độn Ngư(4)

Chương 100: Độn Ngư(4)

Chương 2. 4

Trời sáng rồi, nhưng đây lại là đâu nữa?

Nó dụi mắt, phát hiện mình bị quấn trong một tấm vải thô ráp, dựa vào lồng ngực ấm áp. Bên tai là tiếng mắng đầy sốt sắng của thiếu niên:

"Mi ngốc hả... Tình thế này mà còn ngủ được."

Nó xoay đầu, phía trước là con đường không thấy điểm cuối, bên trái là con sông khúc khuỷu, bên phải là ngọn núi có hình dáng kỳ lạ, bên trên là... cằm của một người trẻ tuổi.

"Mi chịu dậy rồi à?"

Thiếu niên đi chậm lại, vừa thở dốc vừa cúi đầu nhìn nó,

"Ai cũng nói yêu quái vừa xấu vừa ác, nào giống như mi chứ."

Nó không phân biệt được đây là khen hay châm biếm, ngáp dài, sau đó khụt khịt mũi, nói:

"Ta lúc nào cũng giống như vầy hết, nhưng sau này sẽ lớn hơn."

Thiếu niên dở khóc dở cười:

"Với tính tình của mi thì trời mới biết mi có sống nổi đến lúc đó không."

"Ta sẽ cố gắng hết sức."

Nó lại ngáp, kỳ lạ ghê, ở trong lồng ngực cậu, nó không hề sợ hãi, còn có thể thản nhiên nói tới chuyện sống chết.

Hẳn là cậu đã chạy rất lâu, rất xa, mặt toàn mồ hôi, hơi thở vẫn chưa ổn định.

"Ta chỉ đưa được mi đến đây thôi."

Thiếu niên cẩn thận đặt cái bọc trong lòng mình xuống tảng đá trơn nhẵn bên bờ sông,

"Cha ta mà biết ta lén thả mi thì sẽ đánh chết ta mất... Ta phải nhanh chóng quay về, nếu may mắn thì còn có thể đi ngang qua quầy hàng của thím Hồ mua hai cái bánh nướng, bị đánh thì cũng phải no bụng đã."

"Vậy cậu mang ta về đi, chứ nếu cha cậu đánh chết cậu, ta sẽ khó chịu."

Nó nghiêm túc nhìn cậu.

Thiếu niên bật cười, búng trán nó:

"Mi ngốc thật đấy à? Ông ấy là cha ruột của ta, sao đánh chết ta thật chứ, cùng lắm là đánh mấy cái cho hả giận thôi."

Nó che trán lại, thầm nghĩ sao con người thay đổi thất thường quá, là họ tự đi bắt yêu quái, cũng là họ tự thả yêu quái, hóa ra người này sẽ khác với người khác sao?

"Mi đi nhanh đi, còn sớm nên chưa ai phát hiện ra mi cả."

Thiếu niên đứng dậy, nhìn ngó xung quanh, khi nhìn thấy tảng đá to màu xanh ở ven sông, mặt cậu hơi tái,

"À, cũng không phải không có ai phát hiện..."

Một ông lão đánh cá đang ngồi trên tảng đá to đủ để ngồi ba người, tay cầm cần câu, bất động như núi.

Nó cũng nhìn thấy, cảm thấy hết sức kỳ lạ:

"Đó cũng là con người sao? Người lông dài?"

Thiếu niên cười nói:

"Không phải lông, là áo tơi, dùng cỏ bện thành áo, mặc để che mưa. Ông lão đánh cá đó cũng không phải người mà là tượng đá có hình dạng giống ông lão đánh cá."

"Không phải người thì sao phải che mưa? Là tượng đá thì cầm cây gậy tre làm gì?"

"Đấu lạp và áo tơi là do mẹ làm cho ông lão đánh cá, cần câu cũng do mẹ để lại."

Thiếu niên nhìn ông lão đánh cá, cười nói,

"Mẹ thú vị lắm. Mẹ nói vạn vật có linh, có khi tượng đá hình người này cũng có linh hồn, nếu vậy thì ngồi đây một mình hẳn sẽ chán lắm nên mới đưa cần câu cho ông ấy giết thời gian, nếu lúc đi ngang qua mà mẹ có thức ăn thì sẽ đặt trước mặt ông ấy. Mẹ xem ông ấy như người thật, bao năm vẫn vậy. Có lẽ người khác sẽ cười chê mẹ ngốc nghếch nhưng ta nhớ mẹ từng nói người có thể kiên trì làm chuyện gì đó trong thời gian dài là rất giỏi. Trong lòng ta, mẹ là giỏi nhất."

"Câu cá..." Nó nhìn chằm chằm tượng đá ông lão đánh cá, cảm thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip