Chương 99: Độn Ngư(3)
Trong nhà bày đủ thứ đồ kỳ lạ, trên bàn trừ xấp giấy màu vàng bị phủ lớp bụi dày ra thì ngổn ngang dây tơ hồng, trên dây được gắn cái chuông đồng cũng bẩn vô cùng, lư hương chắc mấy trăm năm chưa được cọ rửa, tro hương chất đống thành tòa núi nhỏ, ba nén hương cháy dở được cắm xiêu vẹo, phía sau lư hương không phải là tượng thần mà chỉ là một tấm gỗ bình thường được dán một tờ giấy đỏ, trên giấy là chữ "Thần" dày mực.
Nó từng nghe nói thuật sĩ là những kẻ ghét yêu quái nhất, họ nghiên cứu phép thuật, đi khắp núi sông để tìm kiếm tất cả mọi thứ giúp họ đắc đạo thành tiên, trừ yêu diệt ma, chẳng hạn như các loài kỳ hoa dị thảo, quái thú linh cầm, thậm chí bao gồm yêu quái. Một khi bị bắt, chúng dường như đều có kết cục thê thảm, hoặc là biến thành đan dược, hoặc là biến thành pháp khí bị điều khiển như con rối.
Vậy hiện giờ nó đang gặp xui xẻo? Trốn kỹ vậy mà vẫn bị tên đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm này phát hiện. Nó đã nhiều lần nghe các yêu quái sống gần con suối hoặc đi ngang qua nói nếu đừng rời khỏi con suối, ngoài kia có vô vàn người và nơi nguy hiểm, các yêu quái kém cỏi dễ bị bắt làm đồ nhắm rượu lắm, tóm lại loài người rất độc ác.
Vấn đề là các ca ca của nó không nghĩ mình thuộc nhóm yêu quái "kém cỏi", họ thường xuyên trêu chọc con người đi ngang qua suối, mỗi khi gặp người qua đường ăn mặc gọn gàng, đẹp đẽ thì họ lại cố ý tạo trận mưa to xối người ta ướt sũng, còn mình thì nấp chỗ nào đó cười hả hê. Sau đó về nhà lại khoác lác với nó, nói loài người nào độc ác, lợi hại như lời đồn, họ cũng chỉ là loài động vật đến cả mưa cũng không tránh nổi mà thôi. Lúc đó nó còn nhỏ, chỉ mới hiện được nửa thân người trên, chân vẫn chưa phải là chân mà cắm dưới đất, thú vui lớn nhất là nghe các ca ca hớn hở kể hôm nay họ đã đã chơi khăm ai, hoặc giơ tay ra xem có con chim con bướm nào đậu lên bàn tay nó không, thỉnh thoảng có vài chiếc lá rụng xuống cạnh nó cũng đủ cho nó chơi rất lâu, lúc ấy nó sẽ ngồi ngắm những hình thù của chúng đang nằm trên mặt đất.
Nó không nhớ chính xác từ lúc nào mà các ca ca của nó không trở về nữa, chỉ nhớ ngày hôm đó có một nhóm người lên núi, các ca ca rất phấn khích, bàn bạc cách làm sao để trêu nhóm người đó, nên tạo mưa hay hù ma, miễn sao là khiến họ hoảng sợ.
Sau đó, không biết xảy ra chuyện gì, mãi đến khi nó có thể ra khỏi bùn lầy, đi lại giống như loài người, các ca ca vẫn chưa về. Nó hỏi thăm rất nhiều yêu quái đi ngang qua, họ đều nói chưa từng gặp, nếu hỏi trúng yêu quái nào tốt bụng, trừ tỏ ra áy náy vì không giúp được nó, họ còn khuyên nó muốn an toàn thì đừng nên rời khỏi con suối đi tìm các ca ca, vì con người cực kỳ nguy hiểm.
Nó không muốn rời khỏi con suối vì nó không biết đường, lại nhát gan, quan trọng nhất là sức yếu, mới đi vài bước mà chân đã mềm như bông, phải nghỉ ngơi rất lâu mới hồi phục. Tình trạng không lo nổi cho bản thân như thế trôi qua rất nhiều cái xuân, hạ, thu, đông.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nó thà ốm yếu như trước còn hơn. Nếu là trước đây, nó sẽ không đi qua bãi đá, cũng không phát hiện có một người đàn ông té
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền