ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 101. Độn Ngư(5)

Chương 101: Độn Ngư(5)

Sau khi được bế từ bờ sông về, ông Thẩm không nhắc đến việc thiêu nó nữa. Ông xị mặt, vừa mắng thằng con không nên thân của mình vừa cầm kim chỉ may quần áo cho nó, vừa may vừa nói có là yêu quái thì cũng không thể khoe mông suốt ngày được. Sau đó, nó có bộ quần áo đầu tiên trong đời, mặc vào giống như bị bỏ vô cái bao có bốn cái lỗ, ở giữa cột thêm đai lưng vậy. Tuy lúc ở suối một năm nó trần truồng hết bốn mùa đã quen rồi, nhưng mặc quần áo thì thấy rất dễ chịu, nhất là khi trời lạnh, thân thể cứ như được bộ khôi giáp ấm áp bọc lấy, khiến lòng cũng trở nên an ổn.

Thức ăn của con người cũng rất ngon. Tuy không ăn, nó sẽ không chết đói nhưng cảm giác khi ăn rất hạnh phúc. Thẩm gia không có yến tiệc thịnh soạn, đa số chỉ là cơm canh đạm bạc, chỉ mấy ngày lễ tết ông Thẩm mới mang về vài miếng thịt rồi chui vào bếp nghĩ cách nấu làm sao để ngon nhất, sau đó cả nhà ba người ngồi quanh bàn ăn ngấu nghiến, ông Thẩm gắp hết thịt vào chén của hai con, còn ông thì cười khà khà ôm bầu rượu nốc từng ngụm. Cũng chỉ có những lúc như thế, ông Thẩm mới vui, không mắng mỏ ai, còn bảo hai con ăn nhiều vào.

Ông Thẩm không dễ thương chút nào, nó mà ló đầu ra cho ai thấy thì vợt đập ruồi, quạt giấy, quyển sách, ... miễn là trong tay có gì thì ông sẽ đập lên đầu nó, không hề nương tay. Nó kén ăn sẽ bị mắng, trời lạnh không mặc nhiều quần áo sẽ bị mắng, lén đi chơi cũng sẽ bị mắng. Thẩm Minh Thiện cũng bị liên lụy, lần nào cũng bị ông mắng

"Lớn to xác mà không biết gì, làm anh không nên thân anh, suốt ngày dẫn em đi phá làng phá sớm"

. Ông Thẩm cứ mắng như thế từ năm này qua năm nọ.

Đúng vậy, nó lại có ca ca, mà ca ca của nó còn là con người.

Có lẽ do ngày nào cũng ăn thức ăn của loài người nên bây giờ nó đã không còn là tiểu yêu quái dễ dàng bị bế vào lòng nữa. Có lẽ đã khoảng ba năm trôi qua. Ba năm, Minh Thiện vừa tròn mười sáu, đã là thiếu niên cao bằng ông Thẩm nhưng đốn củi, nấu nước lưu loát hơn cả cha mình, cũng rất giỏi giặt quần áo, chỉ có một điều không thay đổi là mắt cậu vẫn đen và cậu vẫn thương yêu, kiên nhẫn với muội muội mình.

Có lẽ do ngày nào cũng ăn thức ăn của loài người nên bây giờ nó đã không còn là tiểu yêu quái dễ dàng bị bế vào lòng nữa. Nó cao hơn, vóc dáng cũng thay đổi, bắt đầu từ năm ngoái, nó không cần phải sống lén lút nữa bởi vì bất kể nhìn từ góc độ nào, nó cũng là cô bé loài người ba tuổi bình thường, trừ màu da hơi ngăm và sức lực hơi lớn so với trẻ con ra thì không hề có dấu vết nào cho thấy nó là yêu quái. Ông Thẩm nói với bên ngoài là ông nhặt được đứa bé bị bỏ rơi, thấy tội nghiệp nên mang về nuôi. Không có ai nghi ngờ, thời đại loạn lạc, có rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi hoặc cha mẹ chúng qua đời, hơn nữa ông Thẩm trừ cái tính khoác lác, thỉnh thoảng lại nói cái gì mà thần tiên ma quái ra thì ông rất tốt bụng, nhặt trẻ mồ côi về nuôi cũng không có gì lạ. Tóm lại, kể từ đó nó quang minh chính đại sống ở Thẩm gia, còn được đặt tên cho nữa. Tên nó là do Minh Thiện đặt, nói nếu nó là Phong Sinh thì tên lấy chữ Phong cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip