ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 102. Độn Ngư(6)

Chương 102: Độn Ngư(6)

"Nhưng giờ trông mi chẳng giống một cô gái vui vẻ tí nào."

Đào Yêu vén rèm lên. Vài bông tuyết bay vào, nàng rụt cổ lại vì lạnh, vội thả rèm xuống.

Lúc này, xe ngựa đi chậm lại, ngựa hí lên, bên ngoài vang lên tiếng của thằng hầu:

"Bẩm Nhị thiếu gia, đã đến thôn Hồi Long rồi."

Đào Yêu thoáng chốc tỉnh táo, nhanh chóng nhảy xuống xe.

Mới rơi xuống đất là nàng đã muốn leo lên xe lại. Mộc Châu quá lạnh, mà thôn Hồi Long lại ở phía bắc Mộc Châu, xung quanh không có gì che chắn, chỉ có vài dãy núi đằng xa không thể che chắn gió tuyết. Nhìn quanh, tuyết trắng ngập đất, cành cây khô rơi rụng vương vãi khắp nơi tựa như đã mấy trăm năm không ai đi ngang qua đây, nhìn không kỹ còn không nhận ra đó là con đường.

Thẩm Phong xuống xe ngựa, vội vã chỉ về cuối đường:

"Đi qua thôn Hồi Long một dặm về phía bắc là sông Bạch Tước, chúng ta mau đi thôi."

"Bọn ta từ xa tới, không mời bọn ta về nhà mi uống ngụm trà nóng à?"

Ty Cuồng Lan xuống xe, sửa sang lại vạt áo hơi nhàu, nắm thanh trường kiếm màu trắng trong tay, trên vỏ kiếm không khắc bất cứ hoa văn trang trí nào mà trơn nhẵn như ngọc, chính giữa chuôi kiếm khắc chữ "Ty", cũng không mạ viền, đơn giản đến mức không nhìn kỹ sẽ không thấy được chữ. Không chỉ thân kiếm trắng như tuyết mà đến cả dây tua rua treo trên kiếm cũng trắng như tuyết, trắng đến mức lạnh lẽo.

Lúc xuất phát Đào Yêu đã chú ý tới kiếm của y, trước kia nàng chưa bao giờ nhìn thấy y dùng kiếm, thầm nghĩ cũng không phải đi đâu nguy hiểm, cần gì mang theo vũ khí?

Thẩm Phong sửng sốt, nghĩ ngợi chốc lát rồi nói:

"Cũng được, trời lạnh quá, về nhà ngồi nghỉ một lát thôi."

Ty Cuồng Lan để thằng hầu đứng đó chờ, còn hai người họ loạng choạng theo Thẩm Phong đi trên con đường nhỏ quanh co.

Đi không lâu lắm, đằng trước lờ mờ có bóng người lại gần, là một ông lão tiều phu mặc quần áo rất dày không nhìn rõ diện mạo, chào Thẩm Phong từ xa:

"Nhóc con về rồi à? Cha mày nhắc mày lắm đó!"

Thẩm Phong vẫy tay lại:

"Về rồi ạ, ông Trâu đi chậm thôi, kẻo đường trơn trượt."

"Ừ, biết rồi!"

Ông ấy đi lướt qua họ rồi chầm chậm đi về hướng khác.

Đi thêm một lát lại thấy có mấy đứa bé đang chơi ném tuyết, tiếng cười lanh lảnh, nhìn về phía xa xa có thể thấy được nhà cửa. Đang giờ ngọ, có mấy nhà lượn lờ khói bếp, thoạt nhìn cuộc sống không quá khó khăn như nó kể.

Dọc đường có rất nhiều người trong thôn bắt chuyện, cuối cùng nó dừng lại trước một căn nhà, đẩy hàng rào trúc ra, nói: "Đến rồi."

Là một căn nhà nông thông bình thường, trông rất ngăn nắp.

Vào nhà, nó vội mời Đào Yêu và Ty Cuồng Lan ngồi xuống. Họ còn chưa kịp ngồi thì một người đàn ông tầm bốn năm mươi tuổi từ trong bếp đi ra, tướng mạo đường hoàng, cử chỉ hơi thô lỗ, tay cầm con dao thái, ống tay áo xắn lên cổ tay dính đầy dầu mỡ, giọng rất vang:

"Con nhỏ chết tiệt kia đi đâu mà giờ mới chịu về vậy hả?!"

Còn chưa dứt lời, một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi từ trong phòng đi ra. Thiếu niên hơi gầy nhưng không hề yếu ớt, dung mạo thanh tú sáng sủa, mắt đen như bảo thạch, thấy Thẩm Phong là lập tức trách mắng:

"Muội đi đâu thế? Chỉ nói là đi chơi một lát rồi về mà? Ta và cha rất lo đấy!"

Nó chạy tới nắm tay thiếu niên, xin lỗi: "Muội đi tìm hai người bạn, họ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip