Chương 103: Trấn Thủy(1)
Mùa đông tuyết rơi lất phất thích hợp để uống rượu thưởng mai, tán gẫu chuyện lãng mạn trong thiên hạ. Ngược lại, ngày mây bay thấp, hơi thở đóng băng, tuyết rơi dày đặc như muốn vùi chôn con người thì chuyện hợp cảnh nhất là lấy mạng của kẻ địch.
Đào Yêu chỉ mới đứng ở bờ sông Cẩm Lân chốc lát mà tuyết đã phủ kín đầu, ngay cả lông mày cũng phủ trắng tuyết, nếu vẫn đứng im, e rằng nàng sẽ biến thành người tuyết mất. Thời tiết thế này, muốn cử động miệng còn khó.
Ấy thế mà hai vị này, một kẻ không xuống nước, một tên không lên bờ, đang cãi nhau ỏm tỏi.
"Ta nghe thấy tiếng chuông vàng của cô kêu rồi, cô muốn giết ta!"
Trên mặt sông kết băng, con Độn Ngư tròn ủm đứng trước một cái khe nhìn Đào Yêu ở trên bờ sông. Nó rất sợ nhưng vẫn còn chút can đảm để giãy giụa trước khi chết.
"Đã biết lai lịch của ta còn không ngoan ngoãn lên bờ sám hối nhận lấy cái chết!"
Đào Yêu tức giận, mắt len lén liếc xuống chân. Nàng rất muốn nhảy lên mặt băng bắt nó nhưng... lỡ băng bị nứt thì sẽ rơi xuống nước mất. Thời tiết này mà rơi xuống nước e rằng chỉ còn nửa cái mạng, huống hồ nàng còn không biết bơi.
Cũng may con Độn Ngư tạm thời chưa nhìn thấu sự do dự của nàng, há miệng run rẩy đáp lại:
"Vì sao ta phải nhận lấy cái chết?!"
Đáng hận hơn là sắp chết tới nơi mà còn không biết mình phạm tội gì.
"Sử dụng yêu thuật để mê hoặc người khác, gây hại cho người vô tội, mi không đáng chết thì ai đáng chết!"
Đào Yêu vừa mắng vừa suy tính nên dùng loại thuốc nào. Hiện giờ, những loại thuốc giết người mà nàng mang theo chỉ thích hợp sử dụng ở khoảng cách gần, tuy chỉ cần nàng muốn thì có thể khiến toàn bộ sông Cẩm Lân nhiễm độc nhưng những sinh linh khác sống trong sông vô tội, chim thú đi ngang dừng lại sông để uống nước cũng vô tội, thực sự không thích hợp để dùng phương án này. Huống chi nếu để "người ấy" biết, vậy thì nàng cũng sẽ phải gánh tội nặng
"gây hại cho người vô tội"
... Tức ghê, đường đường là Đào Yêu mà lại bị một con sông làm khó.
"Ta gây hại cho người vô tội bao giờ!"
Độn Ngư không phục,
"Ta chẳng những gây hại mà còn giúp đỡ nữa!"
"Cái con cá này! Da mặt còn dày hơn da bụng nữa!"
Đào Yêu cả giận,
"Thẩm Phong bị mi hại bao lâu nay đó! Ta dùng đầu ngón chân cũng biết thứ yêu nghiệt nhà mi được sinh ra ở sông Cẩm Lân, sông Cẩm Lân không bị khô kiệt thì mi mới sống được, vì vậy mi đã dụ dỗ Thẩm Phong, lợi dụng thân phận Phong Sinh của nó để giúp sông duy trì nguồn nước, như thế mi mới giữ được mạng!"
"Đôi bên tình nguyện, sao lại đổ thừa ta gây hại!"
Độn Ngư vẫn không phục, thậm chí còn giậm chân,"Đúng là con bé ngớ ngẩn đó duy trì mực nước cho ta nhưng ta cũng đâu nhận miễn phí ân huệ đó. Phải cho cả thôn Hồi Long "sống lại", hơn nữa còn cho nó một Thẩm gia hoàn chỉnh, cô nghĩ ta không bị tổn hại gì sao? Hai mươi năm đó! Ta và nó coi như đôi bên cùng có lợi, giao dịch công bằng, cho dù cô có là Đào Yêu "mảnh giáp không còn
" ở Đào Đô thì cũng không thể vô lý như vậy được! Nực cười!"
Lời phản bác đầy bất kính và to gan của nó khiến Đào Yêu giận sôi, mặt sắp trắng bằng lông mày luôn rồi.
"Đôi bên cùng có lợi, giao dịch công bằng?"
Đào Yêu cũng giậm chân,"Nó liều mạng nó để giữ lại mạng cho mi, còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền