ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 104. Trấn Thủy(2)

Chương 104: Trấn Thủy(2)

Chương 3. 2

Nguy rồi, rơi xuống nước rồi.

Đào Yêu hít vào theo bản năng, lại phát hiện thứ bị hút vào mũi không phải là nước mà là... cát.

Đợi đã, con cá ú chết tiệt kia đã lấy thân mình đập vỡ băng rồi mà, sao lại có cát chứ?

Nàng lắc mạnh đầu, sau đó mới phát hiện mình đang nằm trên mặt đất cứng rắn nóng rực, không biết nơi này đã bị khô cạn bao lâu, mặt đất nứt nẻ như mạng nhện.

Trên bầu trời là mặt trời ư? Không giống lắm, vì nó rất đỏ, đỏ rực một cách quái dị. Nó rất sáng, mỗi ánh sáng soi xuống đều như thiêu đốt người ta.

Đào Yêu ngồi dậy, bàn tay đang chống dưới đất nóng đến bỏng rát.

Đây hẳn không phải là thế giới dưới lòng sông Cẩm Lân. Nàng đứng dậy, mắt nhói đau vì bị ánh sáng quá mạnh chiếu vào, phải mất một lúc mới thích ứng được. Nhìn quanh bốn phía, trừ mặt đất nứt nẻ ra, ở phía xa xa dường như có một tòa thành màu xám đen toát ra sự nguy hiểm dưới ánh sáng quái quỷ.

Trừ nơi đó, khắp nơi không còn gì khác, chỉ có sự hoang vu vô tận, nhìn không thấy điểm dừng. Tuy có gió nhưng không lạnh chút nào, gió thổi từng cơn cuốn theo cát đá bay tứ tung.

E là nàng đã trúng chiêu của Độn Ngư rồi, có trời mới biết yêu nghiệt đó tung đại chiêu gì trước khi chết. Đào Yêu điều chỉnh hơi thở, ép mình bình tĩnh, cơn giận dữ trước đó cũng bị dằn lại. Tuy không muốn thừa nhận nhưng lần này là nàng chủ quan và xúc động quá mức.

Đây là ảo cảnh của Độn Ngư, là pháp thuật mà nó thông thạo nhất, chắc chắn là vậy.

Sức mạnh lớn nhất của ảo cảnh là khiến người bị rơi vào đó trở nên mơ hồ, không kiếm được đường ra. Nhưng cũng không thể cứ đứng đây mãi được, nàng nghĩ ngợi chốc lát, quyết định đi về phía tòa thành.

Nhưng đi bộ thì mệt lắm, chủ yếu là quá nóng và khô, da dẻ nhanh chóng bị mất nước, con người nhịn đói thì có thể sống mấy ngày chứ mà không có nước uống thì sẽ chết nhanh lắm... Dõi mắt nhìn bốn phía, ngay cả ngọn cỏ dại cũng không có, trên vùng đất hoang vu trừ nàng ra thì không có bất cứ sự sống nào, còn thức ăn và nước uống thì chỉ đành tự tưởng tượng ra mà thôi.

Mặt đất chẳng những nóng bỏng chân mà còn gập ghềnh, nàng bước đi lảo đảo, mấy lần suýt trẹo chân, có lần chân trái còn bất cẩn lọt xuống khe nứt, lúc rút chân lên, trên mắt cá chân còn treo lủng lẳng xương bàn tay trắng hếu.

Đào Yêu cau mày, giậm mạnh chân, xương rơi lả tả, đúng lúc này có cơn gió mạnh thổi tới, cát đá còn bay tán loạn chứ nói gì mấy khúc xương vô chủ nhẹ hều, chúng dễ dàng bị cuốn đi về một nơi nào đó không ai biết được.

Gió rất đáng ghét, thổi mạnh đến mức đau cả mắt. Đào Yêu che mắt ngồi xuống, phải mất một lúc đợi đến khi yên ắng trở lại mới thả tay ra, vừa chớp chớp đôi mắt ứa nước vừa phun cát bụi trong miệng ra.

Không ngờ con cá ú đó cũng có tài, thể nghiệm trong ảo cảnh chân thực quá.

Nàng hừ một tiếng, vô thức nhìn về nơi mà ban nãy bị lọt chân trái xuống, chợt cảm thấy khác thường. Nàng nằm sấp xuống, dí sát mặt vào cái khe, sau đó hít sâu vào một hơi. Bên dưới khe không phải là bùn đất mà là một thứ có hình dáng con sông bị nham thạch đỏ lọm bao quanh, đang di chuyển với tốc độ vô cùng chậm chạp. Hằng hà sa số xương cốt di hài

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip