Chương 105: Trấn Thủy(3)
Nhưng thân thể thì hơi lạ, không cử động được, đầu óc quay cuồng, cứ như cả thế giới bị lung lay vậy.
Đào Yêu cố hết sức mở mắt ra. Thứ đầu tiên nhìn thấy là bóng cây chập chờn bên dưới bầu trời đêm, nhìn từ góc độ này, có vẻ như thời tiết đã tốt hơn, tuyết đã ngừng rơi, vầng trăng đang vắt mình lủng lẳng đằng sau lớp mây mỏng.
Nhưng mà nàng không giống như đang nằm trên mặt đất, vậy tại sao lại có tầm nhìn này?
Còn nữa, sao càng tỉnh táo càng thấy trên lưng nóng nóng nhỉ?
Nàng ngoái đầu nhìn, sau đó hoảng hồn, bên dưới nàng là một đống lửa đang cháy bừng bừng!!!
Đợi đã, rốt cuộc nàng đã biết vì sao mình không cử động được rồi. Tên khốn đó cột nàng vào khúc gỗ cách mặt đất vài thước thì cũng thôi đi, đằng này còn thỉnh thoảng xoay tròn khúc gỗ để nàng được hơ nóng đều toàn thân cứ như đang nướng thịt vậy.
"Ty Cuồng Lan!!!"
Nàng gào lên,
"Huynh lại muốn chết phải không!"
Ty Cuồng Lan ngồi bên đống lửa, không thèm nhìn nàng mà tiếp tục tung chưởng để khúc gỗ xoay đều.
"Ối đừng mà, đừng mà, chóng mặt lắm! Ta buồn nôn quá!"
Đào Yêu nói to.
"Quần áo khô chưa?"
Cuối cùng Ty Cuồng Lan cũng chịu nhìn nàng.
"Không cần hong quần áo nữa đâu! Ta sắp chín tới nơi rồi đây này!"
Đào Yêu giận dữ giãy giụa.
Ty Cuồng Lan gật đầu, nhặt một hòn đá sắc bén rồi búng về phía dây thừng trên khúc gỗ, đồng thời cũng tung một chưởng.
Đào Yêu hét to, trong khoảnh khắc dây thừng đứt ra, đống lửa bên dưới cũng bị dập tắt bởi một cơn gió mạnh. Đào Yêu đáng thương ngã uỵch xuống đống tro vẫn còn nóng, quần áo đã khô ráo, khi bò dậy thì mặt đen thui như con mèo mun.
"Huynh điên rồi hả!"
Nàng tức giận phủi quần áo,
"Ta không phải miếng thịt hươu của nhà huynh đâu nhé!"
"Nam nữ thụ thụ bất thân, ta đâu thể cởi quần áo của cô để hong khô được."
Ty Cuồng Lan nghiêm túc nói,
"Vừa hay ở đây có tảng đá lớn, ở giữa lại bị trũng xuống, thích hợp để làm giá đỡ. Cũng may cô không đẫy đà quá, chứ không e rằng ta sẽ không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn. Trời rất lạnh, nếu không nhanh chóng làm ấm người, cô sẽ mất nửa cái mạng đấy."
Có thể biến hành động quá đáng trời đất không dung thành ơn huệ "ta đang giúp cô, cô không thấy vinh hạnh mà quỳ lạy tạ ơn là cô sai rồi" thì chỉ có mỗi mình Ty Cuồng Lan làm được thôi.
Đào Yêu tức xì khói, sải bước dài tới trước mặt y:
"Ty Cuồng Lan, nếu huynh không vừa mắt ta thì cứ đuổi ta ra khỏi Ty phủ, đừng có mà cứ dùng hết cách này tới cách khác hành hạ ta!"
"Ta hành hạ cô bao giờ?"
Ty Cuồng Lan hất hất đống lửa.
"Huynh... Có ai giúp đỡ người khác mà xoay tròn người ta như nướng thịt không?"
Đào Yêu giậm chân.
Ty Cuồng Lan cười:
"Trước giờ ta canh lửa rất chuẩn."
"Huynh..." Đào Yêu thấy y bình thản như không thì tức hộc máu, muốn phản bác nhưng không tìm được từ nào thích hợp, muốn đánh nhưng đánh không lại. Đường đường là Quỷ Y Đào Đô, là người mà ngàn vạn yêu quái nghe tên thôi cũng sợ mất mật, vậy mà lại bị tiểu thiếu gia bình thường bắt nạt, lại còn không chống trả nổi nữa chứ, đây là đạo lý gì vậy!
Không được, không nuốt trôi cục tức này nổi!
Đào Yêu trưng ra vẻ mặt hung tợn nhảy đến bên cạnh Ty Cuồng Lan, sau đó bất chấp tất cả mà tóm lấy phần bẩn nhất trên quần áo của mình rồi cọ vào người Ty Cuồng Lan.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền