ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 106. Trấn Thủy(4)

Chương 106: Trấn Thủy(4)

Trời tờ mờ sáng, bên bờ sông Bạch Tước tiếng gió như than khóc, hiện giờ là thời khắc lạnh nhất ngày.

Kẻ đội nón trúc mặc áo tơi vẫn ngồi yên trên tảng đá, cần câu không hề bị đóng băng, còn về việc có câu được cá hay không không quan trọng, đằng nào kẻ đó cũng chưa bao giờ ngồi đây để câu cá.

Ty Cuồng Lan đứng cách tảng đá hơn ba bước chân đánh giá ông lão đánh cá, không nói gì.

Đào Yêu vòng quanh quan sát tảng đá ông lão đánh cá, hít hít mùi hương trên người ông ta, sau đó tặc lưỡi nói:

"Là con Trấn Thủy thật nè, đúng là cái mùi ngàn năm không đổi..."

"Chắc huynh không biết Trấn Thủy là gì đâu nhỉ."

Đào Yêu liếc Ty Cuồng Lan,

"Người phạm tội nhẹ trên thiên giới sẽ bị đày xuống trần gian để trấn yêu, bảo vệ bình an tại một địa điểm nhất định, chừng nào chưa hết thời hạn thi hành án thì chừng đó không thể di chuyển, không thể nói chuyện để kiểm điểm."

"Trấn yêu?" Ty Cuồng Lan cười,

"Lần đầu nghe."

"Trấn yêu là để chỉ chung chung thôi."

Đào Yêu bĩu môi,

"Những người bị phạt xuống trần gian để trấn yêu hầu như là thần điểu linh thú hoặc thần tiên không có phẩm cấp, bị phạt bảo vệ sông thì được gọi là Trấn Thủy, bị phạt bảo vệ núi thì gọi là Trấn Sơn, ai xui xẻo thì làm Trấn Mộ. Các bức tượng đá có hình thù con vật mà con người hay gặp ở sông, núi hoặc đâu đó thì tám, chín phần là những kẻ sống trên thiên giới xui xẻo bị tù đày. Hình dạng của các trấn yêu đều khác nhau, nhưng bất kể chúng có hình dáng ra sao thì đều không thể tự chuyển động, cũng không thể nói chuyện. Huynh thấy đó, sống như vậy suốt ngàn vạn năm thì thà bị đâm một nhát chết quách cho xong."

Ty Cuồng Lan cười, lắc đầu:

"Chưa chắc như cô nghĩ. Ta thấy cuộc sống của con Trấn Thủy này rất nhàn nhã và tự tại đấy chứ. Có nắng vàng trăng bạc, có núi sông bốn mùa, không cần cạnh tranh với ai, chỉ còn lại năm tháng tĩnh lặng, rất nhiều người cầu mà không được."

Đào Yêu lườm y:

"Quên mất huynh giống họ, đọc binh thư mấy canh giờ không nhúc nhích cơ mà. Huynh đổi tên thành Trấn Nhà đi cho rồi."

Phì. Một tiếng cười khẽ vang lên từ hư không.

"Ai đó?!"

Đào Yêu cảnh giác quay đầu lại, thấy tảng đá ông lão đánh cá chợt duỗi lưng, sau đó hư ảnh rời khỏi người nó, bay là là tới trước mặt họ.

"Vốn chỉ là tình cờ gặp gỡ, nhưng nếu là Đào Yêu đại nhân, tôi đành ra đây để tạ ơn."

Hư ảnh nói xong thì quỳ thụp xuống lạy Đào Yêu.

Đột nhiên nhận cái quỳ lạy, Đào Yêu bỗng thấy bối rối:

"Không cần quỳ đâu, phải là ta tạ ơn mới đúng."

Hư ảnh lạy xong, lại nói đa tạ rồi mới đứng dậy, chân thành nói:

"Tôi đã bày tỏ lòng biết ơn phần mình xong rồi. Nếu Đào Yêu đại nhân muốn cảm ơn tôi thì không cần phải quỳ lạy đâu, chỉ cần làm giúp tôi một việc là được."

"Hả?" Ấn tượng tốt mà Đào Yêu dành cho ông ta bay biến sạch sẽ, thì ra khấu đầu tạ ơn mà còn phải thay phiên nhau làm? Vấn đề là nàng tạ ơn ông ta là việc nên làm, nhưng tại sao ông ta lại tạ ơn nàng?

Nàng đánh giá ông ta từ trên xuống dưới mấy lượt:

"Trước hết nói vì sao mi tạ ơn ta đi đã. Chẳng lẽ đây không phải là lần đầu chúng ta gặp nhau?"

Hư ảnh nhìn ra sông Bạch Tước, từ tốn kể: "Sông Cẩm Lân càng ngày càng khô kiệt là do tôi gây ra. Phong Sinh muốn dẫn nước từ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip