Chương 107: Trấn Thủy(5)
Gần giữa trưa, ánh nắng rực rỡ, tuyết ở Mộc Châu sắp tan rồi.
Trong chiếc xe ngựa đang trên đường về nhà, Đào Yêu nắm túi thuốc than vắn thở dài, thỉnh thoảng đấm ngực giậm chân.
"Huynh biết phải mất bao lâu ta mới điều chế thành công viên thuốc này không?!"
Đào Yêu giậm chân, lòng đau như cắt,
"Vậy mà... vậy mà cho không con tiểu yêu quái chẳng có chút giá trị lợi dụng nào!"
Ty Cuồng Lan vừa cúi đầu đọc sách vừa nói:
"Làm cho đã rồi hối hận thì có khác gì thua tiền mà quỵt nợ."
Phục thật đấy, tên này đi đâu cũng mang theo quyển binh thư mà y mãi mãi đọc không xong!
Dáng vẻ lật sách của Ty Cuồng Lan vô cùng ưu nhã xinh đẹp nhưng y không thể im lặng lật sách được sao? Cứ mở miệng là nói mấy câu khiến người ta sôi gan.
Đào Yêu hừ:
"Đâu thể phá vỡ quy tắc của ta được, huynh có biết điều kiện để ta ra tay cứu giúp là phải làm thuốc cho ta không?"
"Ta tận mắt chứng kiến cô đập tay với nó, nói rất rõ ràng rằng sau này mi chính là thuốc của ta. Tuy không có tác dụng lớn nhưng nhỡ đâu một ngày nào đó cô muốn cầu mưa làm thuốc thì sao, thôi thì cô nhận đi."
"Không biết." Ty Cuồng Lan lại lật thêm một trang sách,
"Cô chỉ là tạp dịch của Ty phủ ta, ta chỉ quan tâm cô có làm tốt công việc của tạp dịch hay không mà thôi chứ ai thèm quan tâm cô cần kẻ nào làm thuốc cho mình."
Đào Yêu cảm thấy giá trị bản thân bị chà đạp, giận dữ nói:
"Huynh còn chả có tư cách làm thuốc cho ta."
"Cảm ơn, ta cũng không có nhã hứng đó."
Tức hơn nữa là ban đầu con bé ngớ ngẩn đó còn không chịu uống, cứ đòi đi tìm Độn Ngư.
Đào Yêu tát nó một cái cực kỳ vang dội.
"Có người vì để cho mi sống mà tình nguyện bị cầm tù thêm vạn năm, còn mi thì lại muốn chết chỉ vì hy vọng giả dối."
Đào Yêu lạnh lùng nhìn Phong Sinh đang choáng váng vì bị đánh,
"Toàn bộ người dân của thôn Hồi Long đã chết cả rồi, bao gồm cha Thẩm và Minh Thiện ca ca của mi. Mi để con Độn Ngư tạo ảo cảnh cho mi thì đến tro cốt của họ cũng chẳng còn. Thực tế là mi chưa bao giờ giữ được thứ mà mi cố níu giữ."
Nó sửng sốt, nước mắt tràn mi, liên tục đánh vào đầu mình bằng hai tay, gào khóc:
"Tôi muốn họ quay về! Tôi chỉ muốn họ quay về mà thôi! Không có họ bên cạnh, tôi không biết phải làm gì cả, ngày nào cũng chỉ thui thủi một mình, ngày nào cũng rất đau khổ!"
"Thôi đi." Đào Yêu không bị dao động, đứng thẳng nhìn nó đang ngồi dưới đất,
"Trước khi gặp họ, mi cũng sống một mình rất tốt đó thôi."
Nó chợt ngừng khóc, nhìn Đào Yêu bằng đôi mắt sưng húp.
"Chỉ có được mà không có mất? Thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy."
Đào Yêu ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt nó,
"Con yêu quái mà Minh Thiện phải bế chạy quãng đường rất xa mới cứu được hóa ra cũng chỉ là đứa vô dụng, lãng phí cơm Thẩm gia quá."
Nó sửng sốt hồi lâu, cúi đầu, hai tay nắm chặt quần áo, nước mắt rơi lã chã:
"Tôi nhớ họ lắm."
"Vậy thì phải sống để có sức nhớ họ."
Đào Yêu vẫn lạnh lùng, đưa tay ra, viên thuốc màu đỏ sáng bóng trong lòng bàn tay,
"Uống hay không, tự chọn đi. Cứ dùng dằng thì mi an tâm chờ chết đi."
Không nên hao phí sức lực để đối phó với tiểu yêu quái tâm tư đơn thuần này.
"Tôi còn có thể gặp họ không..."
Nó nuốt viên thuốc, nói câu cuối cùng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền