Chương 108: Giáng Quân(1)
Từ Mộc Châu về đây đã mấy ngày, đế đô cũng tiến vào thời điểm lạnh nhất năm, nhưng mùa đông năm nay chưa có tuyết, chỉ đổ vài cơn mưa vừa. Miêu quản gia nói thời tiết năm nay khác năm ngoái, đã bây giờ rồi mà chỉ có mưa chứ không có tuyết, thời điểm này năm ngoái tuyết rơi dày mấy tấc. Nhưng dù không đổ tuyết, trời lại lạnh hơn năm ngoái.
"Chuyện khác thường tất có yêu quái."
Hôm đó Miêu quản gia cười toe hỏi nàng,
"Có phải không Đào nha đầu?"
"Cần phải có sức mạnh to lớn mới ảnh hưởng tới thời tiết được, Phong Sinh không có bản lĩnh đó."
Đào Yêu nhìn gương mặt hớn hở của ông,
"Ông có chuyện vui à?"
"Mới thu hồi được một khoản nợ lớn nên rất vui, ha ha."
Ông huơ huơ quyển sổ, đang định đi thì quay lại nói với nàng,
"Bây giờ ta đã tin cháu không lừa bọn ta rồi, cháu đúng là đại phu."
Đào Yêu nhướn mày:
"Sao khi không lại nói thế?"
"Nhị thiếu gia nói cháu dùng thuốc tốt nhất để chữa bệnh cho yêu quái vô dụng nhất."
Miêu quản gia nháy mắt với nàng,
"Cháu chỉ độc miệng thôi."
"Đang khen ta đấy à?"
"Đúng là ta đang khen cháu đấy."
"Nếu thế, ông vừa nói mới thu hồi được khoản nợ lớn, vậy hay là tết năm nay cho ta bao lì xì to hơn cái gối nhé?"
"Ta cũng muốn lắm. Nhưng Nhị thiếu gia nói lấy tiền lì xì của cháu để cấn trừ bộ quần áo bị cháu phá hoại. Cho nên..."
"Y có biết xấu hổ không vậy! Chỉ bẩn chút xíu thôi, giặt sạch là được mà! Hơn nữa bộ đồ rách đó đáng bao nhiêu đồng chứ!"
"Không rẻ chút nào đâu... Bao lì xì to bằng cái gối chưa chắc mua nổi."
"... Thế này đi Miêu quản gia, ông liệt kê hết giá cả quần áo mũ vớ của y cho ta, sau này ta lựa cái nào rẻ rẻ để trút giận."
"Ha ha ha, con bé này sao ngốc thế, biện pháp tiết kiệm nhất là cháu chung sống hòa bình với Nhị thiếu gia, không tức giận thì sẽ không cần trút giận."
Miêu quản gia chọt chọt đầu nàng rồi cười lớn rời đi.
Vấn đề là y có cho nàng cơ hội "chung sống hòa bình" không? Tất nhiên là không!
Đào Yêu thở dài, ủ rũ cúi đầu, mấy ngày qua tâm trạng nàng chẳng khác nào thời tiết: u ám, lạnh lẽo, biếng nhác. Mùa đông thực sự không phải mùa vui vẻ, đến cả ăn ngủ cũng bị ảnh hưởng, sau khi từ Mộc Châu trở về là đã như vậy rồi. Buổi tối ngủ không ngon chút nào, không phải do không quen gối mới, cũng không phải do bị ác mộng quấy phá mà chỉ là cảm thấy đầu óc không chứa nổi cái gì, cơ thể không có nơi nương tựa, linh hồn không có chỗ bấu víu. E là hôm đó rơi xuống sông băng đã khiến cơ thể bị thương tổn, hoặc tệ hơn là trong lúc bị sặc nước đã nuốt phải máu thịt bị rơi xuống nước của Độn Ngư khiến bụng dạ khó chịu. Buồn cười thật đấy, thân là đại phu nhưng lại không tự chữa được bệnh cho mình.
Về phần Ty Cuồng Lan, hệt như y chưa từng đi Mộc Châu với nàng, về tới nhà là lại ru rú trong phòng, cho dù ngồi chung bàn ăn cũng không nói chữ nào liên quan đến Mộc Châu. Ngoài bàn công việc với Miêu quản gia ra, y không thừa lời với bất kỳ ai. Trước kia còn có thể thỉnh thoảng gặp y ở ngoài sân hoặc hành lang, mà những ngày qua thì trừ khi cố ý leo bờ tường nhìn lén vô viện của y thì đến cả vạt áo cũng không thấy. Miêu quản gia nói cuối năm việc lớn việc nhỏ chồng chất, Nhị thiếu gia bận rộn hơn ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền