Chương 109: Giáng Quân(2)
"Ầm!"
Một tiếng động vang lên. Một bóng đen đụng mạnh vào bức tường của một ngôi nhà ở thành Lạc Dương. Trong đám bụi bay lả tả, Đào Yêu đứng ở góc tường, nhăn mặt vì đau. Lâu quá rồi không dùng thuật đi nhanh nên không điều chỉnh được tốc độ, biết thế đã cưỡi ngựa cho rồi.
Đúng lúc ấy, lại vang lên tiếng "ầm". Cũng may nàng phản xạ nhanh, vội né qua một bên, nếu không thì viên gạch đột nhiên bị nổ tung rớt trúng đầu nàng cũng không chừng. Lần này không phải tại nàng. Trên tường xuất hiện một cái lỗ phát ra ánh sáng, đồng thời cũng vang lên tiếng quát nghiêm nghị:
"Yêu nghiệt to gan, còn dám phản kháng!"
Nàng ôm đầu thò vô nhìn cái lỗ. Trong đó là một đống hỗn độn, hai người đàn ông mặc áo giáp đen, một người cầm cây gậy sắt, người còn lại xách bộ gông xiềng. Đối diện hai người họ là chàng trai trẻ tuổi mặc áo đỏ, thương thế chồng chất, đứng thôi cũng lảo đảo, nhưng vẫn tỏ ra bất khuất.
"Hai vị, không phải tôi không chịu đi theo hai vị, tôi chỉ cầu xin hai vị thư thả một ngày. Ngày mai, không nhọc hai vị ra tay, tự tôi đeo gông, để mặc hai vị xử trí."
Chàng trai áo đỏ cắn răng nói.
"Chớ hàm hồ! Bọn ta làm việc theo quy tắc, một tháng trước đã có lệnh hôm nay phải bắt mi, lệnh của Thiên giới nói hôm nay là hôm nay, chớ nói muộn một ngày, dẫu muộn một canh giờ cũng không được!"
Giọng nói của người đàn ông áo đen lạnh như sắt, chiếc xích trong tay kêu lẻng kẻng.
Người còn lại cũng có giọng điệu y hệt, giơ cây gậy sắt lên, nói:
"Nếu vẫn không chịu tuân theo, Lôi Thần cho phép tiền trảm hậu tấu!"
Lôi Thần?
Mắt Đào Yêu phát sáng, không còn thấy đau đầu nữa. Cợt nhả chui vào nhà:
"Xin hai vị bớt giận, nửa đêm nửa hôm, tường cũng bị phá, lỡ đánh thức hàng xóm xung quanh thì không hay lắm đâu."
"To gan! Ngươi là ai?"
Người áo đen chĩa cây gậy sáng bóng về phía nàng.
Chàng trai áo đỏ thấy nàng thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng chính vì bất thình lình thả lỏng mà hắn không chống đỡ nổi nữa, nửa quỳ xuống đất, cố nặn ra nụ cười:
"Cô đến rồi."
Đào Yêu tiến lên, nắm cằm hắn xem trái ngó phải, tặc lưỡi:
"Mi giỏi đấy, không có nhiều yêu quái hẹn đại phu đến khám cho mình trước cả khi mình bị thương đâu, vết thương của mi mới tinh luôn nè."
"Rất mới, hai vị tiên quan chẳng nương tay tí nào."
Hắn định giơ tay sờ vết thương trên mặt mình thì phát hiện ra không biết vì sao mà bên dưới ống tay áo bên phải trống rỗng, bèn cười:
"Chậc, họ muốn xích tay tôi lại cũng không được."
"Không biết sống chết, còn dám bỡn cợt!"
Khi cây gậy sắt suýt nện trúng đầu hắn thì Đào Yêu đã chặn trước mặt hắn, cố ý giơ hai tay lên cao ra hiệu đầu hàng:
"Hai vị tiên quan đợi đã, yêu quái này là bệnh nhân của ta, kính mong nể mặt ta, cho ta xin một ngày để điều trị cho hắn."
Chiếc chuông vàng đung đưa trên cổ tay như sợ người ta không nhìn thấy.
Cây gậy sắt dừng giữa không trung, hai người áo giáp đen nhìn nhau, uy phong ban nãy đã giảm mất một nửa, coi như ngầm hiểu thân phận của Đào Yêu.
Đào Yêu cười, vuốt ve chiếc chuông của mình, nói bằng vẻ mặt vô tội: "Không phải ta cản trở hai vị làm việc đâu, ta có hẹn với yêu quái này thật. Thiên giới có quy tắc, Đào Đô ta cũng có quy tắc, chỉ cần ta đã đồng ý điều trị, trừ khi y thuật không tinh khiến bệnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền