Chương 110: Giáng Quân(3)
Tới Nhân giới đã lâu nhưng cảm giác mơ thấy ác mộng vẫn rất tệ.
Nó ngồi trên giường, hai tay vô thức nắm chặt chăn, người run rẩy, ngực phập phồng.
Cảnh trong mơ không thay đổi chút nào, vẫn liên quan đến lò thiêu. Nó chạy thục mạng để trốn ngọn lửa, chạy mãi chạy mãi, rồi nó bị hụt chân, cả người như rơi xuống vực sâu vạn trượng, sau đó nó tỉnh giấc.
Tiếp đó nữa là cả đêm không thể nào chợp mắt, cho dù nằm xuống, trong đầu vẫn văng vẳng tiếng cười lúc xa lúc gần không thuộc về thế giới này.
Cảm giác khó thở bởi cơn ác mộng hệt như khi nó và các bạn đồng trang lứa bị tiên quan nắm trong tay thời trẻ.
Lúc đó, bên tai chính là tiếng cười nói của các tiên quan, nó không giãy giụa vì nó biết có giãy giụa cũng vô ích. Họ càng lúc càng gần cái lò thiêu được làm bằng đồng thau cao cỡ người trưởng thành đặt ở sau điện Nguyệt cung. Chiếc lò này rất ít khi được nổi lửa, nhưng mấy ngày nay lửa trong lò rất to, còn chưa tới gần đã thấy nóng.
"Hôm nay là thiêu xong hết phải không?"
"Ừm, đây là nhóm cuối cùng."
"Tiếc ghê, tơ hồng của Nguyệt Lão quý biết bao nhiêu."
"Khụ, ai bảo Nguyệt Lão của chúng ta thanh cao quá làm chi."
"Thanh cao hay là giận dỗi với bên Côn Luân thì ai cũng biết ha ha."
Hắn nghe vậy, trừ sợ hãi ra còn có tức giận.
Thiên giới và Côn Luân là nơi trông coi nhân duyên ở nhân gian, Thiên giới có Nguyệt Lão, Côn Luân có Hòa Hợp Quân. Tuy Thiên giới và Côn Luân đều được liệt vào Thần giới nhưng trên thực tế là mạnh ai nấy làm, thậm chí còn xích mích nhau. Nguyên nhân Nguyệt Lão đốt tơ hồng cũng có liên quan tới Hòa Hợp Quân ở Côn Luân. Ai cũng biết Nguyệt Lão dùng tơ hồng trói buộc nhân duyên giữa nam và nữ dưới trần gian, phàm hai người bị cột chung tơ hồng tất sẽ nên vợ thành chồng, sống bên nhau trọn đời. Thế nhưng phương pháp này bị người ở Côn Luân cười nhạo, cụ thể là trong một bữa tiệc ở Côn Luân, Hòa Hợp Quân đã công khai chế giễu Nguyệt Lão là thần tiên vô dụng, cái gọi là lương duyên trời định cũng chỉ là do ông tự ý cột dây vào nhau mà thôi, còn Côn Luân thì khác, Côn Luân thật lòng nghĩ cho người phàm, Hòa Hợp Quân chưa từng cưỡng ép nhân duyên mà chỉ hỗ trợ thúc đẩy những người có tình với nhau, thành đôi thì tốt, còn không thành thì chỉ có thể đổ tại có duyên mà không có phận, không thể cưỡng cầu. Nhân duyên sinh ra từ tình cảm của con người, sao có thể để một sợi dây quyết định. Hôm ấy Hòa Hợp Quân mượn men rượu vỗ vai Nguyệt Lão nói mình rất hiếm khi nhúng tay vào nhân duyên nam nữ dưới trần gian,"thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông" là chân lý tình duyên mà phải làm thần quân rất lâu, ông ta mới ngộ ra được. Chỉ có những kẻ muốn can thiệp chuyện dưới nhân giới để thỏa mãn hư vinh với thân phận thần tiên mới tự cao tự đại sắp đặt nhân duyên cho người khác, lại còn không cho chống đối, nếu trói hai người có tình với nhau thì không sao, còn lỡ trói đôi oán lữ thì dưới tác dụng của tơ hồng, chỉ cần chưa chết thì hai người họ sẽ không thể nào tách khỏi nhau, sẽ lãng phí thời gian để làm tổn thương nhau, ông nói xem "mãi mãi không chia lìa" kiểu đó thì có tốt không?
Những lời của Hòa Hợp Quân khiến Nguyệt Lão giận tím mặt nhưng không thể nào phản bác, sau đó lại bị Hòa Hợp Quân ấn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền