ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 116. Hàm Thử(2)

Chương 116: Hàm Thử(2)

Đào Yêu cắn cọng cỏ, chán nản nhìn con sông đóng băng đằng trước. Thực sự không tài nào tha thứ cho bản thân được, chỉ cần lấy đại một viên thuốc trong túi là đủ khiến nó biến mất đến cả cọng lông cũng không còn, rõ ràng nàng thò tay lấy thuốc nhưng tại sao thứ được lấy ra lại là tiền cơ chứ? Lấy tiền thì cũng thôi đi, vì sao lại đi mua cho nó lọ muối chứ... Đã bảo sẽ không đầu hàng cơ mà... Hây dà.

Cùng lúc ấy, Hàm Thử chúi đầu vô hũ muối to như cái đầu em bé ăn lấy ăn để, cái mông đầy lông của nó chổng lên trời.

"Ôi chao, ngon quá, ngon quá ngon quá."

Chỉ chốc lát sau hũ muối đã hết sạch.

Hàm Thử nằm trong cái hũ rỗng ợ một cái, bấy giờ mới có sức, thỏa mãn bò ra khỏi hũ.

"Rất nhiều yêu quái nói cô là Bà La Sát, cô biết chứ?"

Nó bay tới trước mặt nàng, bật cười chít chít.

Nàng lườm trắng mắt:

"Nên hiện giờ mi đang vô cùng cảm động trước sự dịu dàng, lương thiện của ta, hơn nữa còn cho rằng đám yêu quái kia có mắt không tròng?"

"À không, cô ác thật mà."

Nó thẳng thắn,

"Nhưng cô vẫn mời tôi ăn muối, do đó sau này nếu gặp yêu quái nào nói như vậy nữa, tôi sẽ nói với họ rằng kẻ ác như cô mà còn không làm gì được ta, vậy nên cái lũ tự cho mình lợi hại hơn ta như bọn ngươi cũng chả là cái thá gì với ta cả!"

"Tư duy kỳ quặc!"

Đào Yêu nhếch mép cười, vỗ tay,

"À, ta phải đốt pháo ăn mừng thay cho người được mi chọn. Hàm Thử bọn mi không muốn ai sống vui vẻ, suốt ngày mong đợi người ta lệ chảy thành sông, bây giờ mi ngày nào cũng đói bụng chứng tỏ người đó sống rất hạnh phúc. Đằng nào mi cũng không bị chết đói mà."

"Lão hạnh phúc con khỉ!"

Hàm Thử nói như đưa đám, nếu nó có tay, chắc chắn nó sẽ vả mình mấy cái,

"Tôi cũng không ngờ hồi xưa tôi lại dùng hết sức lực vượt qua các đồng loại giành lấy lão để nhận được kết quả như bây giờ..."

Nghe vậy, Đào Yêu bỗng thấy tò mò:

"Kết quả thế nào?"

"Kết quả... Cô đi theo tôi là biết ngay, đằng nào cô cũng rảnh mà."

Nó chớp đôi mắt to bằng hạt gạo.

"Ta rảnh á?"

Đào Yêu chỉ vào mình,

"Mi có biết ngay lúc này có bao nhiêu yêu quái mong đợi ta cứu mạng không?"

"Nhưng cô đang đi dạo Lạc Dương mà."

Nó không phục,

"Cũng là cô dây dưa với tôi mấy canh giờ chứ bộ!"

Đào Yêu á khẩu, mời nó ăn, tiễn nó về nhà để rồi nhận được lời nhận xét là dây dưa? Một con yêu quái nho nhỏ dám dùng từ này để nói về nàng?

"Đi nào đi nào, nhà tôi ở ngay đằng trước thôi, đi qua cây cầu đá này là tới rồi."

Nó không thèm để ý tới tâm trạng hiện giờ của nàng mà xoay người bay đi,

"Thấy cô đi dạo một mình tội nghiệp ghê."

Đừng nói nữa, nói nữa là mi chết thật đó.

Đào Yêu hít sâu một hơi, cố gắng đè lại bàn tay đang mò lấy thuốc độc.

Thử nghĩ đám yêu quái ở Đào Đô xem, ai gặp nàng mà chẳng khúm núm, dám phân cao thấp với nàng cũng chỉ là đại yêu quái có bản lĩnh hủy thiên diệt địa. Vậy mà! Có phải là yêu quái ở Nhân giới sống sung sướng quá nên thành ra tính tình tỉ lệ nghịch với bản lĩnh không? Ít bị đời vùi dập quá đây mà...

Đi qua cây cầu đá vắt ngang con sông nhỏ vô danh ở phía nam thành Lạc Dương rồi lại đi qua cái chùa "Chùa Minh Kính" nhỏ xíu là nhìn thấy một căn nhà tranh xập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip