ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 117. Hàm Thử(3)

Chương 117: Hàm Thử(3)

Chương 5. 3

Bắt đầu từ sáu mươi năm trước, nó cực kỳ sợ chết.

Là một con Hàm Thử nhưng tới tận hôm nay nó còn chưa chọn được người để "bám theo". Đúng vậy, nếu không chọn được ai để bám theo, tính mạng của Hàm Thử chỉ dài ba năm, đã vậy còn là ba năm đói meo, thật đáng buồn. Nhẩm tính thì cùng lắm nó chỉ còn lại một năm nữa thôi, trong một năm nếu không thể giành được ai, nó sẽ chịu số phận giống như vô số đồng loại xui xẻo khác: từ lúc ra đời cho đến khi chết đi chỉ vỏn vẹn ba năm vừa đói vừa uất ức.

Do đó, trong phạm vi trăm dặm xung quanh mỗi thai phụ có rất nhiều Hàm Thử, chỉ cần em bé cất tiếng khóc chào đời là ngay lập tức chúng sống mái một phen, ai nếm được giọt nước mắt đầu tiên của đứa bé mới sinh nhanh nhất thì kẻ đó sẽ được kéo dài sự sống.

Nhưng có một nguy cơ khác là dẫu đã dùng trăm phương nghìn kế để chạy nhanh hơn đồng loại uống được giọt nước mắt của đứa bé nhưng nếu đứa bé sống chưa được mấy ngày đã chết yểu, hai số mệnh gắn liền với nhau, đứa bé chết thì Hàm Thử cũng chết, vậy là có con Hàm Thử sống còn chưa tới ba năm. Dẫu vậy, mọi người vẫn tranh nhau vỡ đầu, ai cũng hy vọng người mình chọn trúng sẽ sống lâu trăm tuổi.

Nó đã quên mất vào đêm đông năm ấy, nó đã lấy sức lực và nghị lực ở đâu mới giành được thắng lợi. Nó chỉ nhớ trong tiếng khóc oe oe, nó uống được giọt nước mắt đầu tiên, nước mắt của loài người có vị mặn nhưng vào miệng nó lại ngọt như mật, ngon quá, hóa ra cảm giác no bụng lại sung sướng nhường này.

Người nó chọn là con độc đinh của nhà Khúc tú tài. Thật ra, nói là Khúc tú tài nhưng đó chỉ là cách bà con láng giềng gọi lão Khúc mà thôi. Ông học hành khắc khổ mười năm nhưng thi cử luôn thất bại, chưa từng giành được công danh gì, nhưng ông là người học sâu hiểu rộng nhất huyện. Mãi đến ngoài bốn mươi mới có được mụn con trai, ông mừng như điên, đặt tên con là Phục Lai(1). Ngàn vàng lại đến hay công danh lại đến đều được, tóm lại lão Khúc đã giao hết những tiếc nuối và hy vọng cho Tiểu Khúc.

(1) Lão Khúc đặt tên con là Phục Lai trong câu thơ "Thiên kim tán tận hoàn phục lai" trong bài thơ Thương Tiến Tửu của nhà thơ Lý Bạch, nghĩa là

"Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến"

(bản dịch của Hoàng Tạo, Nam Trân)

Tiểu Khúc không phụ lòng mong mỏi của cha, chưa đầy bốn tuổi đã thuộc lòng trăm bài thơ phú, viết chữ ngay hàng thẳng lối, thậm chí còn đẹp hơn nhiều bậc trưởng giả. Phàm ai tới nhà lão Khúc chơi, lão Khúc đều khoe khoang với họ, ông bảo Tiểu Khúc đọc thuộc lòng bài Thương Tiến Tửu hoặc Trường Hận Ca bằng chất giọng non nớt, sau đó hưởng thụ cảm giác tự hào khi được làm "cha của thần đồng" dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Khi đó, nó hoặc là nằm lim dim trên vai Tiểu Khúc, hoặc là nằm thẫn thờ trên giấy bút của cậu. Trời rất đẹp, bên ngoài rộn tiếng vui đùa của lũ trẻ hàng xóm, còn Tiểu Khúc lại chỉ có thể ngồi trong phòng đọc hết bài thơ này đến bài phú khác, viết theo bảng chữ mẫu hết lần này đến lần khác vì chỉ có như vậy, cậu mới không bị phạt quỳ, buổi tối mới được cho ăn ngon. Tiểu Khúc từng lén chạy đi chơi nhưng bị lão Khúc bắt về, cậu cứ tưởng sẽ bị ăn đòn nhưng lão Khúc không đánh cậu mà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip