Chương 118: Hàm Thử(4)
Nhà sư của chùa Minh Kính nói ông khá may mắn, người say xỉn bị ngã bên ngoài giữa trời rét buốt rất nguy hiểm, may mà nửa đêm có người gõ cửa, ông đi ra mới thấy có người say.
Ông rối rít cảm ơn vị nhà sư, còn định vét hết mấy đồng lại để quyên góp cho chùa nhưng nhà sư không nhận, nói hiện giờ thí chủ còn cần số tiền này hơn Phật Tổ.
Ông cười ngượng ngùng, bộ đồ thô sơ trên người đã trở nên rách bươm sau trận đòn, cộng thêm khóe miệng và mắt sưng vù. Bây giờ trông ông chẳng khác ăn mày là bao.
"Người ta hiểu lầm tôi là kẻ bắt cóc nên mới đánh tôi một trận."
Ông không biết vì sao mình lại giải thích, mấy người kia không tin, chẳng rõ Phật Tổ có tin không,
"Tôi không phải thật đó... Tôi..."
"A di đà Phật, thí chủ không cần giải thích."
Nhà sư cười xua tay,
"Chuyện đã làm sẽ không vì giải thích mà thay đổi, Phật Tổ nhìn thấy hết đó."
Ông ngẩn người rồi cười, chắp tay trước ngực, nói:
"Tôi hiểu rồi, không nói nữa."
Trước khi đi, ông nghe thấy mùi bánh bao bay ra từ phía nhà bếp, đỏ mặt che cái bụng kêu ọt ọt lại, hỏi xin hai cái bánh bao.
Nhà sư bảo chú tiểu dẫn ông đến nhà bếp ăn cơm trưa.
Lúc đi, ông lặng lẽ vét hết tiền để lại trên tấm thớt trong nhà bếp, không biết nhiêu đó có đủ trả cho bữa trưa hay không.
Ra khỏi chùa Minh Kính, ông bỗng hỏi nhà sư:
"Tối qua ai gõ cửa vậy?"
Nhà sư lắc đầu:
"Lúc mở cửa ra thì không thấy ai cả, nhìn về xa xa thấy có bóng người nhưng trời tối quá nên không nhìn thấy rõ. Có lẽ là người qua đường tốt bụng."
"Bóng người đó đi về phía cây cầu sao?"
Ông chỉ về phía trái,
"Có ai sống ở không?"
"Không có ai sống ở đó cả, chỉ có một căn nhà hoang không biết đã mấy trăm tuổi rồi. Thí chủ đi vào thành Lạc Dương thì hơn, đông người nhộn nhịp sẽ tốt hơn."
Nhà sư không dằn lòng được mà nói thêm, sắc mặt rất kỳ lạ,
"Đừng đi về phía đó."
"Vì sao?" Ông thắc mắc.
Chú tiểu đáp nhỏ:
"Căn nhà đó bị bỏ hoang lâu quá rồi, xung quanh lại không có hơi người, tới đó e chỉ gặp thứ không sạch sẽ."
"Lại nghe lung tung ở đâu đó."
Nhà sư gõ đầu chú tiểu,
"Tâm chính thì sợ gì gặp tà vật."
Chú tiểu xoa đầu, tủi thân nói:
"Ngô thí chủ bán gạo trên chợ nói vậy mà."
"Ha ha, đa tạ tiểu sư phụ đã nhắc nhở."
Ông cười với chú tiểu,
"Tôi tới đó xem thử rồi vào thành Lạc Dương sau."
Nói xong, ông lại quỳ xuống lạy nhà sư:
"Tôi xin khắc ghi ơn cứu mạng này."
Hai con đường đằng sau, một đường hướng về chốn phồn hoa, một đường rẽ về nơi hiu quạnh, không biết vì cớ làm sao mà giờ phút này ông chỉ một lòng một dạ muốn đi lên con đường vắng vẻ.
Đúng như lời chú tiểu nói, suốt đoạn đường không có một bóng người, dãy núi xa xa không trông rõ màu sắc, chỉ thấy màu xám nhàn nhạt của những đám mây đang bao phủ, con sông nhỏ kết một tầng băng mỏng, hai bên bờ cỏ nhuốm vàng mọc uể oải xen giữa những mỏm đá lởm chởm. Hôm nay là mồng một Tết nhưng nơi này chẳng có lấy không khí vui mừng.
Ông đã đi qua rất nhiều nơi có cảnh tượng giống nơi đây, chỉ có núi sông không thấy người đâu, có vui ắt có buồn, mấy chục năm không yên ổn, giang sơn sao nở nổi nụ cười.
Điều duy nhất khiến người ta thấy rung động là trong không khí có mùi thơm, ban đầu chỉ thoang thoảng nhưng càng đi mùi thơm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền