ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 119. Hàm Thử(5)

Chương 119: Hàm Thử(5)

Nhà sư Không Vân bắt mạch xong, thả tay Lão Khúc vào lại trong chăn. Cặp mày nhíu chặt nãy giờ đã giãn ra nhiều, ông nói:

"Mạch của Khúc thí chủ đã ổn định hơn nhiều rồi, hẳn là không còn gì đáng ngại nữa. Xem ra đã bốc đúng thuốc rồi!"

Nhà sư nhìn quanh, mặt tỏ rõ thắc mắc:

"Nhưng căn nhà tranh này hôm nay lạ quá."

Đào Yêu nhìn chằm chằm nồi canh, hỏi: "Lạ gì?"

"Ấm." Nhà sư nói thẳng,

"Ấm quá, so với ngoài trời cứ như là hai thế giới vậy."

"Mấy ngày nay đâu lạnh đâu."

Đào Yêu bĩu môi.

"Lạnh lắm." Nhà sư đi tới mép hiên, thò tay ngoài, sau đó vội vã rụt tay về,

"Nữ thí chủ ra xem thử nè."

"Có gì mà xem, trong nhà tranh có bếp lò mà, xung quanh ấm là bình thường thôi. Đại sư không về chùa tiếp tục nấu thuốc cứu người mà cứ thắc mắc chuyện này để làm gì?"

Đào Yêu lấy cái vá múc một ít canh, nếm thử, gương mặt lộ vẻ si mê, quay lại thấy nhà sư vẫn còn đang nói thì vừa liếm vá vừa nói:

"Đại sư à, ta đang nấu canh thịt đó, ông không sợ ngửi mùi nhiều sẽ bị Phật Tổ trách tội à?"

Nhà sư Không Vân hết cách, đành đứng lên nói:

"Ta về chùa đây, ở đây làm phiền nữ thí chủ chăm lo, Khúc thí chủ tránh được một kiếp thật không dễ dàng, a di đà Phật."

"Đại sư này."

Đào Yêu chợt gọi ông lại,

"Ông mới là người cần lo đấy. Ông không quen không biết Lão Khúc, sao lại chăm sóc lão ấy?"

Nhà sư chắp tay:

"Năm đó Khúc thí chủ không có tiền nhưng đến cả cơm chùa mà ông ấy cũng không chịu ăn không. Tuy bần tăng không trải đời nhiều nhưng lòng luôn kính trọng những người như lão."

Đào Yêu bật cười, nhà sư nói cứ như hiện giờ Lão Khúc có tiền rồi vậy.

Nhà sư Không Vân nhanh chóng rời đi. Mấy ngày qua ông luôn đem thuốc tới đúng giờ. Không biết là ông ăn may sắc đúng thuốc hay vì mệnh Lão Khúc vẫn chưa tới đường cùng, nhưng tóm lại là lão đã hạ sốt, tuy vẫn còn mê man nhưng đã ăn được rồi. Hẳn là sẽ không chết.

Trong lúc đó, không biết Lão Khúc mơ thấy gì mà nằm cười rất vui vẻ.

Hàm Thử thoải mái nằm trên mặt đất cạnh bếp lò, nói:

"Ấm như mùa xuân vậy."

Đào Yêu phớt lờ nó, lại húp thêm vá canh.

"Cảm ơn cô đã cứu Lão Khúc."

Hàm Thử nghiêng đầu nhìn nàng.

"Tầm bậy tầm bạ! Ta cứu lão bao giờ?"

Đào Yêu liếc,

"Mấy ngày qua mi có thấy ta tốn viên thuốc nào cho lão không?"

"Nhưng cô ném móng chân của Hỏa Kỳ Lân vào bếp."

Hàm Thử bò dậy, nhìn bếp lửa đang cháy bừng bừng,

"Tôi biết cái đó gặp lửa thì sẽ như thế nào. Chỉ bếp lửa thì không thể sưởi ấm căn nhà tranh này được."

Nó bay tới bên cạnh Lão Khúc, nói tiếp:

"Khí lạnh là hung thủ số một đối với bệnh của lão. Mà chùa Minh Kính cũng chẳng ấm được như nơi đây."

Đào Yêu hừ, chối:

"Ta ném cái đó vào bếp lửa là để nấu nồi canh chứ không phải là để cứu mạng lão. Mi muốn tạ ơn thì đi mà tạ ơn nhà sư Không Vân kia kìa. Người kiên trì cho Lão Khúc uống thuốc là ông ấy chứ không phải ta."

Hàm Thử chép miệng:

"Rồi rồi, xem như là cô nấu canh vậy, tôi không phá vỡ quy tắc của cô là được chứ gì."

Nó bay trở lại chỗ Đào Yêu, nhìn kỹ gương mặt nàng:

"Lúc nấu canh, trông cô không hung dữ tẹo nào."

"Lúc mi dùng hết sức mạnh để biến thành Tiển công tử, trông mi không đẹp tẹo nào."

Đào Yêu bỗng ngẩng đầu, ánh mắt đầy châm chọc,"Chỉ có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip