ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 120. Hàm Thử(6)

Chương 120: Hàm Thử(6)

"Chương 5. 6"

Đào Yêu lấy cái khóa đồng gỉ sét ra, nhét vào tay lão Khúc:

"Hôm nay ta tới đây để gặp lão thay cậu ta. Trước khi mất cậu ta đã đưa nó cho ta, nói hai mươi năm trước có hẹn ăn cơm cùng cố nhân, cậu không tới được nên bảo ta tới thay, còn dặn ta không được tới sớm, cũng dặn chưa qua mùng Một là không được đi đâu hết."

Nụ cười của lão Khúc cứng lại, chầm chậm nói:

"Mất rồi sao..."

"Từ nhỏ cậu ta đã không được khỏe, đại phu nói cậu sống không quá ba mươi, cậu đã rất nghị lực nên tới tận năm ngoái mới đi."

Đào Yêu nghiêm túc bịa chuyện, bĩu môi hất cằm về phía nồi canh trên bếp,

"Cậu dặn đi dặn lại ta rằng ở đây có một người giống ăn mày nhưng không phải ăn mày họ Khúc, bắt ta phải mời người ấy một bữa thật ngon."

Lão Khúc đắp chăn, nheo mắt tỉ mỉ nhìn Đào Yêu từ trên xuống dưới:

"Cháu là... cháu gái của Tiển công tử?"

"Không giống à?"

Đào Yêu trợn tròn mắt,

"Ơ không, lão chưa thấy... cậu ta mà."

"Thấy được một nửa, nhưng tôi nghĩ cậu ấy hẳn là có gương mặt thông minh, sáng sủa, và cũng có chút ngạo mạn bất cần."

Lão Khúc nhìn mặt Đào Yêu,

"Cháu giống cha sao?"

Đào Yêu xị mặt:

"Ý lão là ta không thông minh, sáng sủa như cậu ta?"

Lão Khúc cười:

"Không phải. Trông cháu giống cô bé trong tranh ngày Tết, rất vui vẻ."

"Ngừng! Lão khỏi cần khen nữa."

Nàng lại trợn trắng mắt.

"Cậu ấy đúng là người giữ chữ tín."

Lão Khúc vuốt ve ổ khóa, im lặng hồi lâu, sau đó bỗng phấn chấn đi tới bếp, nhìn mớ thức ăn đang quay cuồng trong nồi, cười nói,

"Đúng nó rồi, hồi đó cũng tại chỗ này, cũng cái nồi to chứa đủ loại rau thịt, tôi với cậu cháu ăn sạch nhẵn!"

"Vậy thì... ăn thôi."

Đào Yêu lấy chén ra, múc cho lão một chén đầy,

"Nếu dở thì lão cũng không được chê đâu đấy, ta không phải cậu ta đâu."

Lão nhận lấy chén, thổi vài hơi rồi ăn chầm chậm.

"Thấy sao?"

"Ngon lắm." Lão cười, mỗi một nếp nhăn trên gương mặt già nua đều ngập tràn niềm hân hoan, tựa như thứ trong tay là núi vàng núi bạc.

Đào Yêu đắc ý:

"Trời lạnh teo, được ăn món canh thập cẩm nóng hổi do tự tay ta nấu là niềm hạnh phúc lớn lao lắm đó!"

"Ừm, hạnh phúc lắm."

Lão ăn sạch nhẵn cái chén, giơ ra,

"Thêm chén nữa."

Lại ăn sạch thêm một chén, càng ăn vẻ mặt càng vui mừng, mắt cũng càng lúc càng đỏ, nước mắt rơi vào chén lúc nào không hay.

Đào Yêu không muốn hỏi, cũng không định an ủi ông lão đang vừa ăn vừa khóc, chỉ lầm bầm:

"Lúc cần khóc thì không khóc, lúc không cần thì lại khóc, người gì đâu mà kỳ cục."

Lão Khúc nghe vậy thì chỉ dụi mắt chứ không đáp lời, đến khi ăn liền bốn chén, lão mới lau miệng, nói:

"Khóc cũng mất sức lắm, càng khổ thì càng phải mạnh mẽ, chứ không thì sẽ chẳng làm được gì."

Lão nhìn bếp lò đỏ rực, cười:

"Mà có chuyện này, toàn bộ nước mắt của tôi chưa từng rơi xuống đất, chúng hệt như khối băng nằm trong người tôi vậy, lúc cơ thể nóng lên thì chúng cũng tan chảy theo. Cháu còn nhỏ, chắc là không hiểu lời tôi đâu."

Đào Yêu gắp thịt liên tục:

"Tôi khác lão, tôi muốn khóc là khóc ngay, muốn cười là cười, đến cả vui buồn mà cũng không thể theo ý mình thì cuộc sống nhạt nhẽo quá."

"Tất nhiên cháu khác tôi rồi."

Lão cười,

"Cháu sinh muộn hơn tôi tận mấy chục năm mà."

Đào Yêu lườm lão:

"Dẫu có sinh cùng thời thì ta cũng không giống lão đâu."

"Ừm, cũng đúng. Cháu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip