ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 121. Hàm Thử(7)

Chương 121: Hàm Thử(7)

Gần tối, quán Tiểu Chu đông khách hơn ban ngày rất nhiều.

Đào Yêu ngồi ở góc khuất thong thả ăn mì.

Hồi sáng mua nước dùng ở đây quá là chính xác, nước dùng này nấu rau dại không cũng ngon, phải tranh thủ ăn trước khi về Đế Đô.

Vì bận rộn phục vụ thực khách nên gương mặt tròn trịa của ông chủ Tiểu Chu càng hồng hào so với bình thường. Ban nãy có bà mối tới tìm hắn, không biết bà ấy nói gì mà mặt hắn đỏ lựng cả lên, trông thẹn thùng thấy rõ, hắn còn tặng khúc xương sườn cho bà ấy trước lúc về.

"Cô nương sắp về à?"

Hắn nhìn cái bát sắp thấy đáy của nàng, nhanh tay đổ thêm nước canh nóng hổi cho đầy bát,

"Trời lạnh, ăn thêm canh cho ấm người."

"Phải về thôi, vô duyên vô cớ bị mấy chuyện xàm xí vướng chân ở đây."

Đào Yêu húp ngụm canh, dựng ngón tay cái,

"Ngon hết sảy! Không uổng công ta lặn lội đường xa tới đây ăn."

"Nếu cô nương ở Lạc Dương thì hay quá, như vậy thì muốn ghé quán tôi lúc nào cũng được. Hôm nay không lấy tiền, coi như tiễn cô."

Hắn nói rất chân thành, sau đó hất cằm chỉ về nơi cất gia vị,

"Cách của cô tốt lắm, sau khi đổi lọ đựng muối thì muối không bị mất nữa."

Đào Yêu nhịn cười:

"Vậy thì đúng là cậu phải đãi ta rồi."

"Cô chưa no cứ nói nhé, hôm nay đãi cô ăn chừng nào no căng bụng mới thôi."

Hắn cười, chỉ vào bếp,

"Tôi làm việc tiếp đây."

"Cái bà ban nãy tới làm mai cho cậu à?"

Đào Yêu tò mò,

"Ta thấy mặt cậu đỏ như đít khỉ ấy."

"Suỵt!" Hắn bối rối, vô cùng xấu hổ xoa tay,

"Vẫn chưa đâu vào đâu cả... Khó nói lắm."

Đào Yêu phì cười:

"Chuyện này có gì đâu mà hoảng, trông cậu buồn cười chưa kìa."

"Sợ tôi chưa tốt, không xứng với con gái nhà người ta."

Hắn cười ngây ngô,

"Nghe nói cô ấy cũng bằng lòng... Ôi, không nói nữa, nước sôi rồi!"

Đào Yêu lắc đầu cười, cúi đầu hút soàn soạt sợi mì cuối cùng.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng động lớn, không biết nhà quyền quý nào đi ngang qua mà xe ngựa nối dài, người hầu cũng quần áo chỉnh tề, đoàn người khuất dần trong bụi đất dưới ánh mắt vừa hâm mộ vừa kính sợ của quần chúng hóng hớt.

Sự náo nhiệt ngắn ngủi qua đi, con đường lại trở về như cũ, người thì đi đường, người thì cất cao giọng rao hàng, người thì cò kè mặc cả, cả con đường đều chỉ là những người bình thường.

Thế gian có người ăn sung mặc sướng, có người hằng ngày phải lo toan cơm áo gạo tiền. Bất kể sống một cuộc đời vinh quang tột đỉnh hay xoàng xĩnh tầm thường, mỗi người đều góp phần tạo nên quá khứ và tương lai cho bốn mùa của đất trời.

Chương 5.7

Trước cổng thành, Đào Yêu chợt dừng lại, còn chẳng thèm ngoái đầu:

"Mi còn muốn đi theo ta bao lâu nữa? Đã bảo không cần tiễn rồi mà!"

Hàm Thử bay theo nàng suốt quãng đường cũng dừng theo sau lưng nàng:

"Theo Lão Khúc lâu nên tôi cũng bị nhiễm lễ nghi. Cô đã cứu mạng tôi, có ra sao thì tôi cũng phải tiễn cô một đoạn chứ."

Đào Yêu xoay người lại:

"Là mi tự nói đó nhé. Tuy ta không chữa bệnh cho Lão Khúc nhưng nếu mi cứ khăng khăng ta cứu mi thì ta cũng không từ chối. Mi biết quy tắc chữa bệnh của ta chứ?"

"Làm thuốc cho cô, tôi biết chứ."

Nó nói nhanh,

"Tôi bằng lòng! Miễn là cô không chê thôi."

"Nói rồi mà, thịt ve chó cũng là thịt."

Đào Yêu giơ tay ra, chợt nhớ Hàm Thử không có chân, bèn miễn cưỡng dùng ngón tay trỏ gõ vào đầu nó coi như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip