ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 127. Huyền Đà(2)

Chương 127: Huyền Đà(2)

Cuộc cãi vã của họ bị tiếng ầm ĩ cắt đứt. Trên đường đang có hai người đánh nhau dữ dội. Cả hai đều đương độ đôi mươi nên sức lực rất mạnh. Một người trong đó trông vô cùng giận dữ, nắm đấm rơi xuống người còn lại như mưa, đồng thời còn nắm tóc ấn đầu người kia xuống, vừa đánh vừa mắng ngắt quãng, đại khái như:

"Tao ngứa mắt mày đấy! Quần áo đàng hoàng thì không mặc, cứ ăn mặc như yêu quái là sao! Mắc ói!"

Có rất nhiều người vây xem, có người thì khuyên can, có người cười khà khà hóng hớt. Đào Yêu nhìn vào trong đám đông mấy lần, người bị đánh hết sức thê thảm, áo quần bị xé rách tả tơi, lớp phấn trang điểm trên mặt nhòe nhoẹt vì máu và mồ hôi. Lúc được kéo ra, cậu ta vừa giận dữ vừa ấm ức gào khóc với người đánh mình:

"Ta mặc đồ của mình thì liên quan gì tới huynh chứ!"

Người nọ nghe vậy lại định xông tới nhưng may thay được người ta giữ lại, đành quát:

"Liên quan gì? Tao nhìn ngứa mắt đấy! Nói cho mày biết, nếu mày không chịu thay đổi, tao sẽ làm thịt mày để trừ hại cho dân!"

Hắn ta gạt mạnh đám đông chạy vào cửa tiệm đồ sắt gần đó rồi cầm theo con dao quay trở ra. Thấy sắp có án mạng, mấy người đàn ông tráng kiện xung quanh vội vã ghì hắn ta lại, có người nhanh tay giật dao ra khỏi tay hắn.

Hai bà bác đỡ người bị thương dậy, khuyên nhủ:

"Cậu nhịn một bước, xin lỗi ca ca cậu đi, với hứa sau này sẽ không làm vậy nữa. Huynh đệ ruột thịt cơ mà, đừng gây gổ nữa."

"Phải đó, chuyện có bao lớn đâu, xin lỗi cũng không mất miếng thịt nào. Hơn nữa đàn ông con trai mà mặc quần áo con gái trông kỳ cục lắm."

Cậu ta chỉ im lặng nghe mấy bà bác nói chuyện chứ không đáp lại tiếng nào, sau đó gạt mạnh đám đông ra, dường như dùng hết sức bình sinh chạy thẳng về phía trước để giải tỏa sự bất mãn của mình. Cậu ta lao đi, suýt thì tông vào Đào Yêu. Nàng nghiêng người né tránh, ngoài gương mặt nhòe nhoẹt thì còn có mùi son phấn thoang thoảng, rất thơm. Trong thoáng chốc, cậu ta đã khuất dạng.

Có người định đuổi theo nhưng bị người đã đánh cậu ta ngăn lại, quát:

"Kệ xác nó! Có giỏi thì chết đi!"

Đào Yêu bĩu môi, nói:

"Tưởng tên trộm nào bị bắt chứ, ra là chỉ vì chuyện ăn mặc cỏn con, có phải giết người phóng hỏa đâu, vị huynh trưởng kia phản ứng thái quá ghê, ha?"

Không ai trả lời. Nàng nhìn trái ngó phải, không thấy La Tiên đâu cả.

Đào Yêu mắng thầm trong bụng rồi vội vàng lướt qua đám đông đang dần tản ra kia, sau đó nhìn thấy La Tiên ở phía xa xa. Nguy thật! Nếu nàng đứng hóng hớt thêm xíu nữa thôi là La Tiên đã biến mất ở khúc cua rồi, may là thấy được gã ở cuối đường.

Nàng co chân đuổi theo, tóm lấy áo choàng của gã, hỏi:

"Đã nói là sẽ dẫn ta đến nơi ngươi muốn đến mà, định đổi ý hả? Muốn cắt đuôi ta phải không?"

La Tiên nhìn thẳng:

"Nếu ta muốn cắt đuôi ai thì đã không đi bằng tốc độ này rồi. Tự cô đứng lại hóng hớt mà, chẳng lẽ còn muốn ta xem chung?"

"Ta chỉ sẵn tiện nhìn thôi chứ bộ. Tự dưng trên đường có đánh nhau thì ai mà không xem chứ."

Đào Yêu không chịu thua,

"Nếu không phải đuổi theo ngươi thì có khi ta đã mắng cái tên đánh người kia rồi. Đã bao giờ ngươi gặp ai đánh người khác gần chết chỉ vì không thích cách ăn mặc của người ta chưa?"

"Ta tới Lạc Dương không phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip