Chương 128: Huyền Đà(3)
Trước mặt La Tiên và Đào Yêu là cánh cổng to lớn giản dị đang đứng sừng sững. Dưới tiết trời âm u, nó tựa như lộ ra sự yếu ớt và vết đồi mồi của người già. Đào Yêu ngẩng đầu hết cỡ đến mức mỏi cổ vẫn không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu gì chứng tỏ tòa nhà trước mặt liên quan tới ba chữ
"phủ tướng quân"
.
"Đến nơi rồi?"
Nàng ngơ ngác hỏi.
"Ừ." La Tiên gật đầu.
Nàng chỉ vào tấm biển "Long Thành Viện" ở trên cửa:
"Kình Dương đại nhân à, ta biết chữ đó."
"Phi tướng ở tại Long Thành/ Ngựa Hồ ngừng vó, vững vàng núi Âm."
La Tiên nhìn ba chữ vàng đã không còn sáng bóng trên tấm biển,
"Cái tên này là do tiên đế ban tặng, vừa có ý khen ngợi đối với người biết chuyện vừa không khiến bên ngoài chú ý để tránh phát sinh thêm sự cố."
Đào Yêu cau mày:
"Ý là chủ nhân của nơi này là tướng quân nhưng không ai biết đây là phủ tướng quân?"
La Tiên chần chờ chốc lát rồi gật đầu.
"Hoàng đế thưởng cho tướng quân một tòa phủ thì có gì bất ổn nhỉ?"
Đào Yêu càng thêm thắc mắc,
"Còn chả thèm ban cho ba chữ phủ tướng quân mà dùng Long Viện Thành để che giấu, thưởng cho thuộc hạ mà chẳng quang minh chính đại gì cả. Ông hoàng đế này kỳ cục ghê."
"To gan! Sao cô dám bàn luận xằng bậy về tiên đế!"
La Tiên giận tái mặt,
"Niệm tình cô chỉ là con nhóc chưa trải đời nên ta tha cho cô lần này, cô hãy nuốt hết những lời vừa nói đi, nếu còn ăn nói ngông cuồng như thế nữa thì sớm muộn cô cũng sẽ gây đại họa sát thân thôi!"
Sống ở Đào Đô quá lâu, chẳng có mấy chuyện và người khiến nàng sợ hãi, tuy đã sống ở Nhân giới một thời gian nhưng cái tính đụng ai mắng đó của nàng vẫn còn y nguyên, nàng gần như quên mất nơi này tuyệt đối không được mạo phạm đến hoàng đế. Thấy La Tiên giận thật, lại nghĩ gã là người "trung trực" đến mức khiến người ta tức chết, có khi sẽ đánh nàng một trận hoặc bắt nàng vào tù vì tội nói xấu hoàng đế, do đó sau khi cân nhắc, Đào Yêu từ bỏ ý định phản bác gã, cười khà khà: "Không nói nữa đâu. Ngươi cũng nói ta là con nhóc rồi đó, nhỏ tuổi nên dễ tò mò lắm. Vậy ngươi kể cho ta biết về "phủ tướng quân
" và người sống trong đó được không? Nghe nói tuy Bệ Ngạn Ty của các ngươi không thuộc về hệ thống chính thức của triều đình nhưng lại có quyền hành rất lớn. Có thể khiến Kình Dương đại nhân đích thân đến đây thì hẳn không phải người bình thường."
La Tiên phớt lờ nàng, đi lên bậc thềm. Đào Yêu bĩu môi, đi theo sát gã.
Nào ngờ, vừa mới bước lên bậc thềm, Đào Yêu liền phát hiện thứ hay ho. Trong khi La Tiên đứng trước cảnh cổng đóng chặt, đang định gõ cửa thì nhận ra sau lưng không có ai. Gã quay lại, trông thấy Đào Yêu đang đứng trên bậc thềm cúi thấp đầu ngửi tới ngửi lui, ngửi xong lại nhìn hai con tượng thú canh cửa, sau đó lại chạy tới gần để nhìn kỹ chúng, sau đó nữa lại chạy qua nhìn bức tường của tòa nhà hệt như mấy thư sinh đứng giám định bức tranh tường khi nãy. Tóm lại, nhìn nàng không khác gì kẻ trộm.
Gã nhíu mày, gằn giọng:
"Cô còn làm gì thế? Nếu không muốn vào với ta thì kiếm chỗ nào chờ ta đi."
Đào Yêu không trả lời mà vẫy tay gọi gã.
Gã muốn phớt lờ nhưng thấy nàng nghiêm túc quá nên đành đi qua.
"Sao?" Gã đứng sau nàng.
"Người ở trong Long Thành Viện là tướng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền