Chương 129: Huyền Đà(4)
Đào Yêu đập cửa đau cả tay nhưng không có ai ra mở cửa.
"Đừng nói là không có ai ở nhà nha?"
Nàng thử đẩy mạnh nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích, còn chả có nổi khe hở để nàng nhìn vào trong.
"Không đâu." La Tiên nói chắc nịch,
"Đợi thêm lát nữa đi."
Đào Yêu lại đập cửa, đồng thời gào to:
"Có ai không? Khách quý đến nè!"
Lại qua một lúc, đằng sau cánh cổng loáng thoáng có tiếng bước chân chầm chậm đi tới gần, sau đó vang lên giọng nói già nua:
"Xin hỏi bên ngoài là khách quý nào vậy?"
La Tiên trả lời bằng chất giọng trầm mạnh mẽ:
"Đến từ Đế Đô, đưa thuốc cho Đoàn tướng quân."
Bên kia cánh cổng vang lên tiếng "Ôi" kinh ngạc rồi sau đó là tiếng khóa sắt va chạm vào nhau đầy hấp tấp.
Đào Yêu quay qua nói với La Tiên:
"Này là dùng hẳn khóa sắt để khóa cổng?"
La Tiên không trả lời, lẳng lặng chờ cửa được mở ra.
Bụi bay lất phất, cánh cổng không biết đã bị đóng chặt bao lâu mở ra một khe nhỏ, trong khe là một gương mặt già nua khoảng năm sáu chục tuổi, bọng mắt nặng trĩu. Đôi mắt già nua đánh giá người bên ngoài, sau đó chợt trợn tròn, lách người qua khe cửa đi ra ngoài, vừa khom lưng chào La Tiên vừa thở dài thườn thượt:
"Tiểu nhân tham kiến Kình Dương đại nhân, xin thứ lỗi vì để đại nhân chờ lâu."
"Không sao." La Tiên nhìn lão,
"Sao lão lại mở cửa? Người làm ngủ gật à?"
"Chuyện là..." Lão ngập ngừng, trông thấy Đào Yêu đứng bên cạnh La Tiên thì vội hỏi,
"Vị cô nương này là?"
"Biểu muội!"
"Thuộc hạ."
Hai người đồng thời lên tiếng, La Tiên trừng Đào Yêu, Đào Yêu khẽ vả miệng mình, vừa nhìn gã vừa cười xin lỗi.
Thấy ông lão ngơ ngác, Đào Yêu vội giải thích:
"Ta là biểu muội của Kình Dương đại nhân nhưng cũng là thuộc hạ của huynh ấy. Ta họ Đào, lão có thể gọi ta là Đào nha đầu."
"Ra vậy, không ngờ cô nương mới nhiêu đây tuổi mà đã được làm việc cùng Kình Dương đại nhân rồi, giỏi quá. Tiểu nhân sao dám gọi cô nương là nha đầu, Đào đại nhân chớ trêu tiểu nhân."
Ánh mắt của lão khi nhìn Đào Yêu tràn ngập khâm phục. Lão nghiêng người, đưa tay mời:
"Mời hai vị vào, lão gia nhà tôi đợi lâu rồi."
Đào Yêu mới nhấc chân lên thì đã bị La Tiên tóm lấy cánh tay ngăn lại.
Nàng giơ một chân giữa không trung: "Sao thế?"
La Tiên lạnh lùng nhìn nàng, không nói gì.
Nàng cụp mắt:
"Biết rồi, ta vô hình!"
La Tiên thả nàng ra, vọt lên đi trước nàng.
Vừa bước chân vào cổng, họ mới phát hiện còn có một cô bé tầm sáu, bảy tuổi, mặc áo ấm có hoa văn bông hoa, cặp mắt tròn xoe, gương mặt bầu bĩnh, trông rất đáng yêu. Tuy nhiên, trên trán và mặt cô bé đều có vết thương giống như vết cào, dù đã kết vảy nhưng thấy vết thương chưa lành trên người cô bé còn nhỏ xíu như vậy cũng khiến người ta thương xót. Thấy người lạ, cô bé chạy tới nấp sau lưng ông lão, sợ hãi níu vạt áo ông, vừa tò mò vừa ngượng nghịu thò nửa cái đầu ra nhìn họ. Cùng lúc ấy, ông lão đi sau lập tức đóng sầm cổng lại, rồi lại nhanh chóng nhặt cái khóa sắt dưới đất lên, vòng quanh mấy vòng thanh nắm cửa rồi mới khóa lại. Động tác thành thục, nhanh chóng không phù hợp với tuổi tác của lão tẹo nào.
Đào Yêu bóp mũi giả làm mặt quỷ khiến cô bé cười khanh khách.
"Chả lễ phép gì cả, thấy khách sao không chào?"
Ông lão mắng cháu, xoa đầu cô bé,
"Mau tham kiến hai vị đại nhân đi."
Cô bé chầm chậm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền