Chương 130: Huyền Đà(5)
Thì ra đây là Đoàn tướng quân mà La Tiên nói đến, là lão gia mà lão Phàn nói đến.
Đào Yêu dán chặt mắt vào mặt của người đang ngồi sau bàn làm việc. Ông ấy không già như nàng nghĩ, chỉ mới độ ba bốn mươi tuổi, không hề có sự bặm trợn, thô lỗ ở các tướng quân như nàng nghĩ. Từ khi họ bước vào, ông ấy vẫn không ngừng bút, mỗi nét bút đi trên giấy trông rất tự tại. Toàn thân ông toát ra phong thái trí thức, nếu chỉ nhìn mặt thì khó mà liên tưởng người đàn ông nhã nhặn này lại liên quan đến cảnh tượng sát phạt như
"Ngựa Hồ ngừng vó, vững vàng núi Âm"
.
Trên bàn chất đầy giấy, giấy chưa dùng lẫn giấy đã dùng ngổn ngang, dưới đất cũng chẳng gọn gàng gì hơn. Đào Yêu lén nhìn mấy tờ gần mình nhất thì thấy toàn là tên người, gì mà "Bảo Nhi",
"Trình Nguyệt Khai"
,"Hoắc Thanh Thanh" đủ kiểu. Bút pháp không đẹp nhưng gọn ghẽ, trong sự vụng về là sức mạnh vững chãi.
Nàng nhìn đống giấy trên bàn, mỗi tờ chỉ viết hai ba chữ, có lẽ cũng là viết tên người. Luyện chữ mà không viết thơ ca, lại đi viết tên người, vị tướng quân này khác lạ thật.
Lại viết xong một cái tên nữa, ông đặt bút xuống, ngẩng lên nói với La Tiên:
"Là tại hạ làm phiền Kình Dương đại nhân phải bôn ba mới đúng."
La Tiên nhặt đống giấy lộn xộn dưới đất, xếp chúng lại ngay ngắn rồi đặt lên bàn, nói:
"Quấy rầy nhã hứng của Đoàn tướng quân rồi."
Ông đứng lên chắp tay chào La Tiên rồi quay sang nhìn thoáng qua Đào Yêu, cũng không hỏi gì, chỉ về cửa sổ, đưa tay ra mời:
"Mình ngồi xuống nói chuyện đi."
Chờ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, ông nhìn Đào Yêu:
"Nên xưng hô với vị này thế nào?"
"Họ Đào, Đào trong quả đào, ta là thuộc hạ của Kình Dương đại nhân."
Đào Yêu nhanh nhảu đáp.
"Giỏi đấy, còn làm thuộc hạ của ngài cơ mà."
Ông cười với La Tiên, đặt hai chén trà xuống trước mặt họ rồi rót trà nóng vào.
"Đoàn tướng quân quá khen, ta chỉ chạy việc vặt cho Kình Dương đại nhân thôi, không đáng nhắc tới."
Đào Yêu bưng chén trà lên, mới uống một ngụm đã nhíu mày,
"Trà đặc quá."
Đặc đến mức không giống nước trà mà giống thuốc đắng hơn.
"Xin lỗi, ta quen uống trà đặc, để ta pha cho cô ấm khác."
Đoàn tướng quân không hề tỏ ra ta đây cao quý, giọng nói lúc nào cũng nhẹ nhàng.
Đào Yêu xua tay:
"Không cần đâu, không cần đâu, tuy ta không thích uống trà đặc nhưng vẫn uống được. Có điều..."
Đào Yêu quan sát sắc mặt ông,
"Nhìn khí sắc thì có vẻ như tướng quân bị thiếu ngủ? Đừng nên uống nhiều trà quá."
Thân là đại phu, nàng không nói không được...
Nếu gương mặt ông không trông mệt mỏi, đến mức hai má hóp hết lại thì chắc chắn không có ai tin có người từ tận Đế Đô đến đây đưa thuốc cho ông ấy.
Bấy giờ, Đào Yêu mới nhận ra vị Đoàn tướng quân này chỉ có mặt mũi là hiền hòa thôi chứ cơ thể của ông khác hẳn với thư sinh tay trói gà không chặt. Tuy vóc dáng ông không hoàn hảo như La Tiên nhưng cũng rất cao ráo và lực lưỡng, bề ngang của ông rất to nhưng không hề mập, đôi bàn tay rộng thô ráp chằng chịt vết sẹo, hẳn là cầm đao sẽ thành thạo hơn bút rất nhiều.
Đoàn tướng quân cười, không trả lời mà quay qua nói với La Tiên:
"Đa tạ ngài đã chịu tới đây."
La Tiên lấy một cái hộp vuông nhỏ được làm bằng gỗ ra, đặt xuống trước mặt ông ấy: "Cấp trên nói đợt này đã tăng liều lượng thuốc lên rồi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền