Chương 131: Anh Nguyên(1)
Chương 8. 1
Tuy trong thư phòng có thắp vài ngọn đèn dầu nhưng vẫn không thấy sáng, ngoài trời đã xẩm tối, tia sáng cuối cùng ở phía chân trời mỏng manh tựa như sẽ bị cơn gió lạnh lẽo thổi tan ngay lập tức.
Mồ hôi trên trán Đoàn tướng quân đã bị gió thổi khô. Sắc mặt của ông không khá hơn lúc ở trong mật thất là bao. Kể từ khi ra khỏi mật thất, ông vẫn luôn im lặng. Ông đứng lên đóng cửa sổ, pha cho Đào Yêu và La Tiên ấm trà nóng, thậm chí lúc rót trà tay còn run nhẹ.
Đào Yêu không quan tâm đến tâm trạng của ông ấy lắm, chỉ lo cắm mặt ăn bánh uống trà, nàng đói bụng lắm rồi nên ăn gì cũng thấy ngon!
La Tiên huých Đào Yêu.
"Sao thế?" Hai má Đào Yêu phồng lên như sóc vì ngốn đầy miệng thức ăn, nói chuyện cũng rất khó nhọc.
"Cô... uống miếng nước đi."
La Tiên cạn lời, dầu gì hiện tại nàng cũng mang tiếng là người của Bệ Ngạn Ty, khi nãy trong mật thất biểu hiện xuất sắc thật đấy, nhưng giờ thì lại thế này, xấu hổ ghê.
Đào Yêu lắc đầu, cố nuốt thức ăn:
"Để dành bụng ăn bánh."
Đoàn tướng quân hớp mấy ngụm trà mới ổn định tinh thần, nhìn qua đối diện thấy Đào Yêu đang ăn ngấu nghiến hệt như mấy cô bé háu ăn ở ngoài đường khiến ông rất khó liên tưởng tới hình ảnh nàng trong mật thất ban nãy.
"Bệ Ngạn Ty đúng là nhân tài như nước."
Đoàn tướng quân nhìn nàng hồi lâu rồi mới nói chuyện.
La Tiên thoáng bối rối, gật đầu qua loa, lập tức chuyển đề tài, chân thành nói:
"Xin tướng quân hãy nói rõ đầu đuôi câu chuyện. Để giải quyết triệt để một cách sớm nhất, mong ngài không giấu giếm bất kỳ chi tiết nào."
Đào Yêu nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, gật mạnh đầu, lúng búng:
"Cái gì nói được hay không nói được, muốn nói hay không muốn nói thì ngài cũng phải nói cho bằng sạch, biết bệnh thì mới chữa được bệnh. Nếu giấu giếm hay nói dối nửa lời, kết quả sẽ là vừa hại người vừa hại mình."
Đoàn tướng quân đặt chén trà xuống, nhíu nhẹ mày, cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, ngập ngừng hồi lâu mới nói:
"E rằng ta cũng không nhớ rõ hết mọi chuyện."
Đào Yêu nuốt nốt thức ăn trong miệng, quan sát ông một lượt từ trên xuống dưới: "Ta thấy tướng quân rất khỏe mạnh, tuy chất lượng giấc ngủ không tốt nhưng cũng đâu đến nỗi không nhớ rõ chuyện "kỳ lạ
" của mình chứ?"
"Đào cô nương, tuy cô biết Kình Dương đại nhân tới đây để đưa thuốc cho ta nhưng nếu cô mới chỉ vào Bệ Ngạn Ty thì hẳn là không biết rõ bệnh tình của ta, cũng không biết thuốc này có tác dụng gì."
Ông chuyển qua nhìn La Tiên như để xác nhận điều ông vừa nói.
"Không được vô lễ với tướng quân!"
La Tiên liếc Đào Yêu, sau đó nói với Đoàn tướng quân,
"Nha đầu này thường ngày chỉ làm vài việc lặt vặt, đây là lần đầu tiên đi theo ta làm nhiệm vụ, không biết rõ chuyện này nên nói năng mạo phạm, xin tướng quân thứ lỗi."
"Không sao." Đoàn tướng quân rộng lượng xua tay, nhìn hộp thuốc được đặt trên bàn trà, ánh mắt dần trở nên nặng nề, tựa như muốn xuyên qua chiếc hộp gỗ.
"Ta từng là người muốn khẩn cấp trốn khỏi quá khứ."
Đào Yêu ngẩng đầu lên, làm ra vẻ ngây thơ chớp mắt:
"Ta không hiểu, ngài nói kỹ hơn đi."
Ông ngẩng đầu nhìn ngắm xung quanh: "Long Thành Viện là vinh quang bậc nhất trong cuộc đời ta, cũng là niềm ao ước của vô số người. Thân là võ tướng không quá xuất sắc, vậy nên khi có được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền