ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 132. Anh Nguyên(2)

Chương 132: Anh Nguyên(2)

Lão Phàn nói ngày mai là Trung Thu rồi. Thảo nào cây quế ngoài vườn ngày càng thơm.

Ông thức dậy rất sớm, nói đúng hơn là ông không ngủ được. Không phải ông không muốn ngủ, mà là không dám ngủ. Không biết vì sao mà gần đây những giấc mơ của ông rất khủng khiếp, tiếng thét chói tai cùng ánh lửa ngập trời bao trùm lấy giấc mơ của ông. Càng ngày ông càng thấy rõ một tòa thành được phong tỏa kiên cố, thấy có người liều lĩnh trèo lên thành để nhảy xuống. Bức tường thành rất cao, rất dày, thế nhưng ông lại thấy được vô số người hoảng loạn chạy trốn khỏi ngọn lửa bên trong thành, thậm chí ông cũng thấy rõ những gương mặt biến dạng do bị cháy.

Ông chưa từng gặp họ, không hề có ấn tượng gì về họ, nhưng vì sao ông lại gọi được tên họ? Hoắc Thanh Thanh là ai? Bảo Nhi là ai?

Cảnh tượng quá kinh khủng, cho dù là mơ thì vẫn rất khó chịu đựng. Mỗi lần bị choàng tỉnh vì hoảng sợ, toàn thân ông luôn cứng ngắc, tim đập như trống, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.

Ông kể cho lão Phàn nghe, lão Phàn cũng rất lo lắng, nhưng không nghĩ ra cách nào khả dĩ, đành đi mua thảo dược có lợi cho giấc ngủ về nấu cho ông uống, nhưng hiệu quả rất rất nhỏ. Tối qua, ông ngồi cả đêm trong thư phòng, uống trà đọc sách, thầm niệm trong đầu rằng không ngủ sẽ không nằm mơ. Ông không thấy ngon miệng lắm, bát cháo loãng mà người hầu đưa lên vẫn còn nguyên trên bàn. Ông chỉ uống trà đặc đến mức nước trà gần như có màu đen, hết ấm này tới ấm khác, vì đây là cách duy nhất mà ông nghĩ ra để vừa xua đuổi giấc ngủ vừa giữ tỉnh táo.

Ông đứng dậy mở cửa đi ra ngoài. Hôm nay cực kỳ nóng, mới sáng sớm nhưng đã thấy oi bức. Tỳ nữ đang quét sân thấy ông thì vội ngừng lại để thỉnh an ông, mấy gia đinh hớn hở khiêng cái thang đi ra ngoài cổng. Đứa cháu Đường Nhi của lão Phàn đang chơi chong chóng bên dưới gốc cây quế, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt ngào, ngây ngô ngân nga bản nhạc thiếu nhi nào đó. Có lẽ đó là khung cảnh đẹp nhất mà ông nhìn thấy sáng nay.

"Con chào bác Đoàn ạ."

Đường Nhi dẻo miệng lắm, thấy ông từ xa là đã tung tăng chạy đến.

Ông mỉm cười ngồi xuống ôm Đường Nhi, hỏi:

"Ăn sáng chưa?"

"Dạ rồi." Cô bé vỗ bụng mình, trông rất đáng yêu,

"Con mà không ăn sẽ bị ông nội mắng mất."

"Ngoan lắm." Ông xoa đầu cô bé.

"Bác Đoàn ơi, ở đây thơm quá!"

Cô nhóc chỉ cây quế,

"Ông nhìn kìa, nó nở thêm rất nhiều hoa đó!"

Ông ngước mắt nhìn những bông hoa đỏ rực. Từ lúc cây quế nở ra hoa màu đỏ, người trong phủ rất xôn xao, nói cây quế này rất dị thường, thậm chí lão Phàn còn đề nghị chặt nó đi.

Nhưng ông không nỡ. Trong ký ức ít ỏi của ông, cuộc sống của ông bắt đầu từ khi vào ở Long Thành Viện, mà sau khi dọn đến đây không lâu, ông đã đích thân trồng cái cây này. Khi ấy mọi người đều khen ngợi quế là "quý"(1), nhà mới trồng quế là tốt nhất, vinh hoa phú quý không bao giờ dứt. Nhưng mười năm sau, vẫn là cái cây đó nhưng lời người đã thay đổi. Chỉ vì nó nở ra hoa có màu lạ nên "vinh hoa phú quý" đã biến thành tai họa ngập đầu. Ha ha, nực cười thật. Khi đó ông đã nói muốn chặt cái cây này cũng được, nhưng phải chờ ông chết đã. Vì vậy, không còn ai dám nói ra nói vào nữa.

(1) Cây quế (桂)và quý (贵) là từ đồng âm,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip