ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 133. Anh Nguyên(3)

Chương 133: Anh Nguyên(3)

Ông chọn con ngựa nhanh nhất trong phủ, sau đó ra khỏi cổng thành rồi phi thẳng về phía nam mà không hề nghĩ ngợi mình cần đi hướng nào. Ông chỉ đi theo bản năng.

Ông thúc ngựa, lòng nôn nao đến lạ, ông không muốn chạy chậm lại dù chỉ là một chút, chỉ muốn mọc ra đôi cánh để bay cho nhanh.

Mặt trời trên đỉnh đầu đi theo ông, ánh nắng gay gắt bổ thẳng xuống cả người lẫn ngựa đang chạy điên cuồng bên dưới, mãi đến khi mặt trời ngả về tây, ông mới ghìm dây cương lại.

Cảnh sắc dọc đường đi không khác trong mơ là bao, mùi cỏ, hương hoa, ngay cả những dãy núi cũng giống hệt... Phải chăng vì đó là cùng một ngọn núi, cùng một con sông?

Ông không biết, cũng không quan tâm tình hình phía sau, chỉ chăm chăm chạy về phía trước, tự nhủ chỉ cần chạy thêm một chút nữa thôi là sẽ thấy tòa thành trong giấc mơ.

Ông không giải thích nổi vì sao mình lại muốn tìm kiếm nơi trong giấc mơ ấy, ông chỉ muốn đi tìm mà thôi.

Phía xa xa ở đằng sau ông có một người đang cưỡi ngựa đuổi theo. Sắc mặt của lão Phàn có vẻ nghiêm trọng.

Là nơi đây, chắc chắn là nơi đây.

Nhưng tòa thành đâu rồi?

Ông ngơ ngẩn. Trước mắt chỉ có khu đất hoang rộng lớn, đám cỏ dại mọc xen giữa đống gạch đá thỉnh thoảng lay động trong gió.

Không có cổng thành cao vút, không có nhóm người trong mơ, chỉ có nền gạch đổ nát trốn dưới đám cỏ dại chứng minh nơi này từng có người sống. Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy có mấy cái xe đẩy bị gãy nát hoặc các loại chén bát bị vỡ.

Chắc chắn đây không phải là nơi ông nhìn thấy trong mơ, nhưng vì sao ông lại đến đây... Những cảm xúc ngạc nhiên, tiếc nuối, mờ mịt cùng kéo đến khiến lòng ông rối như tơ vò.

Ông xuống ngựa, ngơ ngác nhìn quanh, hóa ra khi đến nơi rồi thì mới bị mất phương hướng.

Phán đoán từ lý trí đã không còn tác dụng, mỗi bước chân của ông tại giờ phút này đều xuất phát từ bản năng.

Nhưng mặt đất gồ ghề quá, có mấy lần làm ông suýt trẹo chân, thế mà ông lại không muốn ngừng, cứ mải đi tiếp.

Đằng trước đáng lẽ có một cái cây chứ nhỉ? Ông cứ đi, một hướng khác trong tầm mắt bỗng hiện ra bóng cây hư ảo, nhưng chỉ chớp mắt sau, đầu ông vang lên tiếng động, không rõ là ảo giác hay là ký ức, nhưng như có nam châm kéo mạnh ông đi về phía đó.

Dưới ánh tà dương, một con quạ đen bay xoẹt qua, đến nó còn chê nơi này, không thèm liếc lấy một cái.

Ông không được may mắn lắm, sẩy chân rơi xuống cái hố bị cỏ che khuất, may mà hố không sâu, chỉ tới ngang hông ông, dưới đáy hố cũng chỉ có bùn mà thôi, lúc ngã bệt xuống hố không bị đau, chỉ bị bẩn quần áo.

"Sao lại vậy..."

Ông rất tức giận, giận mình không nhìn kỹ đường, nhưng hơn hết là vì ông không thể tìm ra được bất kỳ đáp án nào tại nơi khỉ ho cò gáy này.

Ông leo lên khỏi hố, phủi bùn dính trên quần áo, sau đó tầm mắt dính chặt vào nửa khúc tượng đá ở cách đó không xa.

Nó là bức tượng Phật nghiêm trang nhưng giờ chỉ còn lại nửa khúc đứng nghiêng ngả trong đống đổ nát, trông vừa cô tịch vừa thê lương.

Ông thở dài, thầm nhủ tội lỗi, tội lỗi.

Hu hu hu!

Bỗng có tiếng khóc rấm rứt từ đầu truyền đến, không to lắm, nghe rất kìm nén.

Ông giật thót, không lẽ không chỉ mắt mình có vấn đề mà đến cả tai cũng bị tật... Ông cố nghe kỹ, xác định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip