ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 134. Anh Nguyên(4)

Chương 134: Anh Nguyên(4)

"Buồn cười lắm đúng không?"

Đoàn tướng quân rất khoan dung với họ, ông cười tự giễu,

"Không ngờ lòng tốt nhất thời của ta lại khiến Long Thành Viện gặp tai họa."

"Thì ra ma vật còn có tên nữa cơ đấy?!"

Đào Yêu phì cười, sau đó bị La Tiên hắng giọng cảnh cáo, không biết câu chuyện kỳ quái này có gì buồn cười nữa.

"Xin rửa tai lắng nghe."

La Tiên vẫn dán chặt mắt vào ông ấy.

Đoàn tướng quân im lặng một chốc mới nói:

"Những điều xảy ra trong hai năm qua rất khủng khiếp."

"Mấy tháng đầu không có gì đặc biệt, chỉ là thỉnh thoảng có người hầu than thở nguyên liệu nấu ăn cứ được hai ba ngày là bị hỏng, trong khi trước đó để mấy tháng cũng không sao. Nhưng không ai quá để tâm đến chuyện đó, chỉ nghĩ nguyên liệu nấu ăn có vấn đề. Sau đó, trong nhà dần xuất hiện nhiều việc kỳ lạ hơn, chẳng hạn như vách tường bị rạn nứt chỉ sau một đêm, đang yên đang lành mái ngói lại bị rơi xuống, có mấy lần còn suýt trúng người khác, mấy chậu hoa khắp nhà dần chết héo, chăm sóc cỡ nào cũng vô ích, dần dà dường như đất cũng có vấn đề, không trồng được cây gì nữa, ngay cả sách của ta cũng bỗng dưng bị nấm mốc. Những góc khuất thiếu nắng thỉnh thoảng bốc lên mùi hôi thối, bọn tôi tớ dọn rửa vô số lần, phun rất nhiều dầu thơm mới át được mùi. Và cả chim chóc bay qua phủ thì cũng sẽ vô duyên vô cớ rơi xuống mà chết."

Ông nhìn họ,

"Khi những chuyện tương tự như vậy xảy ra quá nhiều, ta mới nhận ra điều kỳ lạ, rằng có một sức mạnh mà ta không thấy được đang phá hủy tòa nhà này."

Đào Yêu cười:

"Có khi chỉ là do phong thủy không tốt thôi thì sao?"

"Ta không tin vào phong thủy."

Ông ấy quả quyết, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nỗi sợ hãi không tài nào phá giải ngưng tụ lại trong mắt ông,

"Ta nghe thấy tiếng khóc."

"Tiếng khóc?" La Tiên nhíu mày.

Ông gật đầu:

"Tiếng khóc trẻ con. Thật sự là tiếng khóc của trẻ con! Ta chắc chắn mình không nghe nhầm!"

"Eo ôi, sợ quá!"

Đào Yêu cố tình run rẩy, vội nhấp ngụm trà nóng,

"Lúc nào cũng nghe thấy sao?"

"Ban ngày không có, chỉ khi đêm khuya còn một mình ta, qua giờ Tý một chút thì sẽ nghe rất rõ."

Ông day thái dương,

"Ngày nào cũng vậy, khác biệt là có ngày thì khóc tới sáng, có ngày chỉ khóc một hai canh giờ, có lẽ ma vật khóc nhiều quá nên mệt chăng?"

"Bảo sao trông ngài phờ phạc thế."

Đào Yêu tặc lưỡi,

"Sống trong môi trường tệ thế này mà ngài vẫn chịu được tới bây giờ, may là ngài khỏe đấy, chứ nếu là người khác thì không điên cũng chết rồi."

La Tiên đá chân nàng, đã hứa là làm người vô hình rồi mà từ đầu tới giờ không ai nói nhiều bằng nàng.

"Trong thư ngài gửi cho Bệ Ngạn Ty có viết "

Ma vật vào nhà, không trừ tất tai họa ngập đầu

", nhưng theo những gì ngài nói, tuy những sự việc kia kỳ lạ thật nhưng không đến mức gọi là tại họa."

La Tiên ngồi thẳng người hơn, chờ đáp án quan trọng nhất.

Đoàn tướng quân nhìn Đào Yêu: "Ban nãy trong mật thất, cô nói trong phủ chắc chắn có người thường mơ thấy những giấc mộng khủng khiếp. Không dám giấu giếm, hai năm qua tinh thần của ta càng ngày càng kém, thường không yên giấc, hôm nào may mắn ngủ được mấy canh giờ thì cũng bị tra tấn bởi giấc mơ. Ta mơ thấy cùng một cơn ác mộng, mà theo thời gian, cơn ác mộng ấy ngày càng rõ rệt hơn. Cánh cổng thành đóng chặt, bức tường thành cao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip