ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 135. Anh Nguyên(5)

Chương 135: Anh Nguyên(5)

Giờ Tý, tuyết rơi càng dày.

La Tiên tắt tất cả đèn dầu, trong thư phòng tối thui.

Đoàn tướng quân cầm bảo kiếm, căng thẳng nhìn khung cửa sổ đã được Đào Yêu mở hé, tựa như sẽ có thứ xấu xa gì đó men theo làn gió bấc xông vào bất cứ lúc nào.

"Thừa thãi." La Tiến nói về việc mở hé cửa sổ.

Đào Yêu thầm thì:

"Không mở cửa thì sao nhìn thấy?"

"Không mở cửa thì ta vẫn nghe rõ được."

La Tiên nhắm mắt nghỉ ngơi, ngồi đối diện cửa sổ, tay nắm chặt cây gậy, có ánh sáng hay không thì cũng không ảnh hưởng tới khí thế của thần khí này.

Đào Yêu không thèm nhìn gã, cũng bắt chước ngồi trước cửa sổ, chống cằm nhìn màn tuyết dày đặc ngoài trời.

Trong những lúc như thế này, bất kỳ tiếng động nào cũng trở nên rõ rệt vô cùng. Trừ tiếng thở với tốc độ khác nhau của ba người cùng tiếng tuyết rơi, còn có tiếng bước chân lén lút bên ngoài sân, hẳn là có ai hóng hớt đây mà.

Đào Yêu nhướn nhẹ mày, thầm tính toán trong lòng.

Nhưng vẫn chưa nghe tiếng khóc.

Càng như vậy, Đoàn tướng quân càng căng thẳng, làu bàu trong bóng tối:

"Sao còn chưa có... Chẳng lẽ nó phát hiện ra điều gì nên không dám tới..."

"Tướng quân chớ lo lắng quá, chỉ cần ma vật đó tồn tại thì ắt sẽ để lộ hành tung. Hãy kiên nhẫn."

La Tiên nói.

"Thứ nên tới ắt sẽ tới thôi."

Đào Yêu quay sang cười với Đoàn tướng quân, bất chấp việc ông ấy có nhìn thấy nụ cười của nàng hay không.

Càng về khuya, tuyết rơi càng nhiều, tiếng gió gào thét càn quét khắp ngóc ngách trong phủ.

Không lâu sau, tai Đào Yêu giật giật:

"Ồ, tới rồi!"

La Tiên mở mắt ra.

Trong tiếng gió có xen lẫn tiếng khóc thút thít, tuy không phải gào khóc nhưng cũng là âm thanh rất khó che giấu.

Đoàn tướng quân tái mặt, đứng vọt dậy:

"Chính là nó!"

La Tiên còn chẳng thèm mở cửa lớn mà bay qua cửa sổ.

Gã đứng giữa khu vườn dưới màn tuyết dày đặc, siết chặt cây gậy, gằn nhẹ giọng: "Ra đây!"

Nhận được mệnh lệnh của chủ nhân, Phật Nhãn phát sáng, dải ánh sáng trắng hiện lên, đôi mắt màu vàng chầm chậm mở ra, soi sáng cả khu vườn. Những bông tuyết bay tán loạn được chiếu rọi bởi thứ ánh sáng như Phật quang tạo thành cảnh tượng tuyệt đẹp hiếm có ở nhân gian.

Đoàn tướng quân chạy vọt ra, sau đó ngẩn ngơ trước khung cảnh trong khu vườn. Đào Yêu thì chẳng có gì là bất ngờ, chỉ rụt tay rụt cổ lại, vẻ mặt đầy bất mãn với thời tiết khó chịu tối nay.

Sau đó, tầm mắt mọi người cùng hướng về một chỗ.

Dưới gốc cây quế, có một bé trai tầm bốn, năm tuổi để tóc trái đào, mặt mũi dễ thương, nhưng quần áo rách nát, phần da lộ ra chi chít vết thương, ngay cả mặt mũi cũng bị bầm dập. Thân thể nhỏ nhắn của nó dựa vào thân cây, ngồi ôm chân khóc không ngừng.

Đoàn tướng quân xanh mặt, chỉ vào nó:

"Nó đó! Là nó đó! Ta đã bảo thứ ma vật này luôn ở trong phủ mà!"

Ông như trút được nỗi lòng khi nhận định của mình được chứng minh, bàn tay cầm kiếm run rẩy, ý định giết chóc đã nhen nhóm.

Đào Yêu nghiêng người chặn ông lại, cười:

"Ngài đợi đã, đừng sốt ruột, cứ giao hết cho bọn ta."

La Tiên nhìn đứa bé, lạnh lùng nói:

"Yêu nghiệt phương nào chiếm cứ nơi đây, mau xưng tên!"

Đứa bé như không hiểu, vẫn tiếp tục khóc.

La Tiên cau mày:

"Mi dẫn dụ yêu quái tới Long Thành Viện đúng không?"

Đào Yêu đứng đằng sau gã ngáp dài.

Đứa bé càng khóc tợn, nó nhìn họ bằng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip