Chương 136: Anh Nguyên(6)
Lão Phàn ngẩn ngơ nhìn cái tên trên tờ giấy, thong thả nói:
"Thanh Thanh là cháu gái của lão. Tỷ tỷ và tỷ phu của lão đi sớm, Thanh Thanh do một tay lão nuôi lớn, lão thương như con ruột. Quê lão là một tòa thành bình thường, người dân chất phác, cảnh sắc xinh đẹp, phong thủy lại tốt, tuy chiến loạn triền miên nhưng quê lão không bị tổn hại nhiều. Lúc triều đại mới được thành lập, triều đình phái một đội quân tới đó để giữ thành. Đội quân ấy có quân kỷ nghiêm minh, lại thường giúp đỡ dân chúng, nhất là người già và trẻ em. Đặc biệt là đại nhân cầm quân chẳng những rất chính trực, ghét cái ác như kẻ thù mà còn rất thân thiện và nhiệt tình, ai nhờ giúp đỡ, ngài ấy đều không từ chối, ngài ấy yêu dân như con vậy."
Có lẽ hồi ức càng xa xăm sẽ càng tốt đẹp, lão Phàn vừa kể vừa mỉm cười:
"Sau này dân chúng mới biết hóa ra đại nhân xuất thân từ tòa thành ấy, hồi nhỏ theo cha mẹ chuyển đi nơi khác. Bây giờ về lại quê cũ, ngay cả ngài ấy cũng cảm thán quả là duyên phận. Đại nhân tuấn tú lắm, đa số con gái trong thành đều phải lòng ngài, nhưng đại nhân thân với Thanh Thanh nhà lão nhất. Thanh Thanh giỏi nhất là trồng cây, đại nhân thì lại không thạo nên thường đến nhờ Thanh Thanh chỉ giáo. Ngài ấy nói mình trồng gì cũng chết, thật tội nghiệp cho đám cây cỏ đó. Tuy Thanh Thanh thường cười ngài ấy vụng về nhưng lúc nào cũng kiên nhẫn dạy ngài ấy kỹ năng trồng cây. Khi đó lão thường thấy họ dưới gốc cây hay trước cành hoa mà cười đùa với nhau. Ta rất an tâm với mối quan hệ thân mật êm đềm ấy, nghĩ bụng nếu Thanh Thanh kết duyên cùng đại nhân thì không chỉ ta vui mừng mà tỷ tỷ và tỷ phu cũng có thể mỉm cười nơi chín suối."
Tuyết đậu trên lông mày và râu mép của lão Phàn, thậm chí còn rơi trên hàng lông mi che mờ tầm mắt nhưng lão không nhận ra mà cứ để vậy.
Đoàn tướng quân vẫn nhìn tờ giấy rơi dưới đất cho đến khi vết mực hoàn toàn biến thành vết bẩn. Ông chăm chú nghe từng câu từng chữ của lão Phàn nhưng vô ích, ông nghe không hiểu, chỉ biết rằng hóa ra trên đời này thực sự có người tên là Hoắc Thanh Thanh.
"Coi bộ là không kết duyên được rồi."
Đào Yêu tỏ ra tiếc nuối, phán một câu rất trớt quớt với bầu không khí.
Lão Phàn như tỉnh khỏi mộng đẹp, thoáng chốc nếp nhăn trên mặt lão hằn sâu thêm:
"Năm ấy, lão đi làm ăn ở miền Nam, khi trở về, thứ nghênh đón lão không phải là lời chào hỏi nhiệt tình của các binh sĩ, cũng không phải là những câu hỏi han của các đồng hương, càng không phải là gương mặt tươi cười của Thanh Thanh..."
Lão nghẹn lại, phải lấy hơi mới kể tiếp được,
"Trước mặt lão là ngọn lửa ngút trời cùng cánh cổng thành đóng chặt. Đến giờ lão vẫn không thể quên tiếng gào thét thảm thiết ở phía bên kia cánh cổng."
Ánh mắt đau đớn của lão dời qua gương mặt Đoàn tướng quân,
"Ta vừa khóc vừa tóm lấy áo choàng của cậu, hỏi cậu rằng đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu không nói. Ta quỳ lạy van xin cậu mở cổng, ta nói Thanh Thanh ở trong đó, ta dập đầu chảy cả máu, nhưng cậu lại vờ như không nghe thấy, còn sai người trói ta lại."
Lão bật cười,
"Nhưng trói ta có ích gì, lửa lớn thế kia, có bị trói thì ta vẫn nhìn thấy mà."
La Tiên nhíu mày, im lặng.
Mặt Đoàn tướng quân càng lúc càng tái nhợt, xông lên tóm lấy vai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền