ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 137. Anh Nguyên(7)

Chương 137: Anh Nguyên(7)

Trời hửng sáng.

La Tiên đứng trước xe ngựa, lão Phàn bị trói hai tay đang ngồi trên xe.

"Không trói tay cũng được mà, sao lão chạy trốn khỏi ngươi được chứ."

Đào Yêu trêu gã làm điều thừa thãi, sau đó đánh giá xe ngựa,

"Chậc chậc, sao bảo chỉ cần chạy bộ là được mà? Ta cứ tưởng ngươi sẽ dắt lão Phàn chạy bộ về Bệ Ngạn Ty chứ."

"Đã là tội phạm thì phải bị trói, đó là quy tắc. Thuê chiếc xe ngựa này cũng là quy tắc, nào có ai dắt tội phạm chạy bộ."

Gã nói bằng vẻ vô cảm,

"Trong nhiệm vụ này cô đã lập công, ta sẽ bẩm báo cụ thể lên bên trên."

"Ấy đừng! Đã nói ta vô hình rồi mà!"

Đào Yêu vội can ngăn,

"Nếu ngươi thật lòng muốn cảm ơn ta thì hãy chỉ nhớ đến khúc ta bị té xuống mái nhà thôi, đó là quà cảm ơn lớn nhất với ta rồi!"

"Ta có uống thuốc đâu, lại chỉ mới hai ngày, ta sẽ không quên bất cứ chi tiết nào đâu."

Gã nhìn Đào Yêu đang dứ dứ nắm đấm với mình.

"Cầu xin ngươi đó! Ta chỉ muốn an phận làm người chăn ngựa thôi!"

Đào Yêu giậm chân,

"Nếu ngươi kể chuyện về ta, chắc chắn ngày nào đó sẽ truyền đến tai tên Diêm Vương kia, y sẽ lại mắng ta trốn việc rồi trừ lương của ta cho mà coi! Ngươi mà kể vụ ta giúp ngươi thì chính là hại ta đó, sao thế được chứ!"

La Tiên ngẫm nghĩ chốc lát, nói:

"Cô không phải người của Bệ Ngạn Ty, nếu cô đã không muốn lộ diện thì ta sẽ xử lý êm xuôi. Nếu không cần thiết, ta cũng sẽ không tiết lộ với ai."

"Nói phải giữ lời đó!"

"Đương nhiên."

"Vậy ngươi mau bảo Phật Nhãn nôn ra cho ta! Lâu lắm rồi đấy!"

"Chờ chút."

Trên con đường vắng vẻ, một vệt sáng trắng nhẹ nhàng bỗng nhoáng lên, sau tiếng "phụt" nho nhỏ, một thứ gì đó tròn tròn văng ra khỏi dải sáng có đôi mắt vàng.

Đào Yêu đỡ lấy nó bằng hai tay rồi xem xét tỉ mỉ. Hàm Thử chỉ bị hôn mê thôi chứ vẫn còn sống, nhưng nó gầy đi trông thấy.

Nàng thở phào nhẹ nhõm.

La Tiên nhảy lên xe ngựa, trước khi đi còn thò người ra:

"Năng lực của cô không hề thua kém ta tẹo nào. Nếu đã chọn làm người chăn ngựa thì phải chăm chỉ làm việc cho phủ của đại nhân, đừng gây thêm phiền phức cho ngài ấy."

"Ha ha, hiếm lắm mới thấy ngươi khen ta, ai dè là vì muốn dặn ta ngoan ngoãn."

Đào Yêu bĩu môi,

"Chuyện của ta không cần ngài quan tâm đâu ạ, tự lo cho chính mình đi."

"Sau này sẽ còn gặp lại."

La Tiên ngồi thẳng người, sau đó lại chợt xoay đầu lại,

"Cô nói với đại nhân rằng Bệ Ngạn Ty ắt có phê bình về việc Ty phủ vi phạm quy tắc trong chuyện ở tháp Xung Tiêu, xin ngài ấy tự giải quyết cho tốt."

Tuyết nhỏ dần, từ mặt đất cho đến mái ngói đều phủ một lớp trắng sáng, trên phố không một bóng người, tiếng xe ngựa trở nên cực kỳ vang dội.

Đào Yêu nhìn theo chiếc xe ngựa xa dần, làu bàu:

"Miệng thì tôn trọng y lắm mà giờ lại uy hiếp. Hừ."

Lúc này, bàn tay bỗng động đậy. Hàm Thử ngáp một cái rồi mở mắt ra.

"Ơ, sao lại là cô nữa?"

Nó bò dậy, nhìn mặt Đào Yêu,

"Chúng ta đã chào tạm biệt nhau rồi mà?"

Xem ra nó không nhớ gì về việc mình bị nuốt chửng.

Đào Yêu cụp mắt:

"Mi nhớ nhầm rồi."

Hàm Thử nhìn quanh:

"Đâu có nhầm! Tối qua chúng ta tạm biệt nhau ở cổng thành mà! Sao giờ lại ở đây?"

Nó cúi đầu nhìn cái bụng xẹp lép của mình, thấy lạ lùng ghê,

"Với cả sao bỗng dưng tôi gầy thế này!"

"Tự đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip