ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 138. Nhân Cừ(1)

Chương 138: Nhân Cừ(1)

"Cha ơi,"Ngạo cốt bình tâm hộ chúng sanh

" có nghĩa là gì vậy cha? Sao cha bắt con chép câu này? Chúng sanh là ai?"

"Nghĩa là làm người phải có khí khái, không được cúi đầu trước giàu sang quyền quý, thấy ai gặp nạn là phải ra tay giúp đỡ, không được trơ mắt nhìn người khác bị bắt nạt."

"Ồ... Nghĩa là nếu có ai ức hiếp Tiểu Bàn và Quyên Nhi nhà hàng xóm thì con phải bảo vệ tụi nó ạ?"

"Ừ, đúng rồi. Chờ con lớn, con sẽ gặp rất nhiều người giống Tiểu Bàn và Quyên Nhi, con sẽ phải bảo vệ tất cả bọn họ. Do đó, bây giờ con phải ăn ngon ngủ ngon để khỏe mạnh, siêng năng tập luyện để có võ công cao cường. Tương lai con không chỉ bảo vệ bạn bè mà nếu có giặc ngoại xâm, con cũng nên mặc áo giáp ra trận, giết địch bảo vệ nước nhà. Giống như mấy vị anh hùng mà cha kể con nghe vậy đó, nếu con làm được như thế, con cũng sẽ là anh hùng."

"Ôi, giống mấy tướng quân lợi hại mà cha kể ạ?"

"Ha ha, đúng rồi. Biết đâu Thanh Trúc lớn lên cũng sẽ trở thành đại tướng quân cực kỳ lợi hại thì sao!"

"Thanh Trúc sẽ trở thành đại tướng quân! Cha ơi, con khắc câu này lên kiếm gỗ được không ạ?"

"Ừm, cầm dao cẩn thận nhé, kẻo đứt tay."

"Dạ!"

Từng nét khắc nguệch ngoạc dần hiện ra dưới những đường dao vụng về. Khắc nét nào, cậu nhẩm trong lòng cả câu nét đó, nói cách khác, câu này không chỉ được khắc lên thanh kiếm mà còn khắc lên trái tim trong sáng của một cậu bé, từ đó trở thành mục tiêu của cậu bé ấy khi chỉ mới bắt đầu cuộc đời.

Cậu chăm chú khắc chữ lên kiếm, bị đứt tay thì cậu mút vết thương chứ không hề rơi nước mắt, cũng không than thở với bất kỳ ai. Chỉ có bé gái mới khóc nhè thôi, cậu còn muốn trở thành đại tướng quân "ngạo cốt bình tâm hộ chúng sanh" cơ mà!

Ngạo cốt bình tâm hộ chúng sanh...

Nhiều năm sau...

Giờ phút này, ông nằm trên mặt tuyết lạnh lẽo, thẫn thờ nhìn bầu trời đang đổ tuyết. Ông chầm chậm giơ bàn tay trái lên, vết thương trên đầu ngón tay đã lành lâu lắm rồi.

"Có nhiều thứ không phải ông nói bỏ là bỏ được."

Giọng Đào Yêu còn lạnh hơn cả tiết trời hôm nay,

"Nếu còn quên cả thanh kiếm thì sao ông trở thành đại tướng quân bảo vệ muôn dân được?"

Ông hạ tay xuống, vẫn chưa lấy lại sức lực, lớp bụi đất phủ trên mắt ông khiến ông trông như người chết không nhắm mắt.

"Nếu muốn nhận được thứ tốt đẹp thì phải đánh đổi bằng thứ khác."

Ông nói chậm rãi,

"Ta nghĩ đó là chuyện rất công bằng, cũng cho rằng có thể dùng triết lý này để thuyết phục bản thân."

"Dùng Hoắc Thanh Thanh để chẳng đổi lại được cô nào, dùng tính mạng của cả một tòa thành để đổi lấy phủ tướng quân còn chẳng dám treo bảng phủ tướng quân?"

Đào Yêu nhìn ngắm xung quanh, giọng tiếc rẻ,

"Nói sao cũng thấy Đoàn tướng quân lỗ rồi."

Ông im lặng chốc lát rồi mới nhắm mắt lại, nói:

"Cả mạng của ta nữa. Nếu ta không tử thủ ở cổng thành thì dẫu không bị yêu tà giết chết, ắt cũng sẽ chịu tội khi quân, không làm tròn trách nhiệm tất chết không toàn thây."

"Vì sao lại đóng cổng thành và phóng hỏa?"

Đào Yêu rất tò mò.

Ông mở mắt, hồi tưởng lại sự kiện kinh hoàng năm xưa, "Ban đầu chỉ có vài đứa trẻ bị nổi ban đen, không chịu ăn uống, khóc lóc cả ngày, nhưng mấy ngày sau thì cả người lớn cũng nhiễm bệnh, toàn thân đầy vết ban đen và lở loét, khiến người không ra người, ngợm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip