ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 139. Nhân Cừ(2)

Chương 139: Nhân Cừ(2)

Đoàn Thanh Trúc nghĩ mình chết chắc rồi. Nếu nuốt viên thuốc này xuống bụng, nội tạng thối rữa là nhẹ nhàng rồi, có khi còn chả giữ được thi thể như lũ Huyền Đà ban nãy, hoặc thậm chí còn đáng sợ hơn... Chỉ trong cái chớp mắt ngắn ngủi, ông ta đã tuyệt vọng tưởng tượng ra vô số cách thức mà mình chết đi, nhưng sau cùng thứ ông ta đợi được... không phải là thuốc lấy mạng mà là một cái đuôi khổng lồ có đầy vảy hai màu xanh và đỏ trông vô cùng lộng lẫy tựa như nó được ngâm trong nọc độc hàng ngàn năm qua.

Cùng lúc ấy, gió nổi cuồn cuộn cuốn phăng tất cả, phá hủy nền tuyết sạch sẽ trong buổi nắng mai. Những lúc cái đuôi ấy quất lên cao mang theo vô số mảnh vụn màu nâu, thứ đang quấn chặt ông ta cũng bị cái đuôi này hờ hững quét qua và trở thành mớ rác vụn.

Trong lúc lắc mình né tránh, Đào Yêu nhìn thấy Đoàn Thanh Trúc được cái đuôi quấn lấy rồi hất lên lưng một thân xác quá cỡ. Đó là con quái thú khổng lồ thân kỳ lân đuôi rắn, toàn thân được bao bọc bởi lớp vảy cứng, đôi mắt trợn to như cặp đèn lồng chứa hai con ngươi đỏ lòm tựa lửa đang trao cho Đào Yêu quá bé nhỏ so với nó một ánh nhìn chết chóc.

Đối mặt với con quái vật khổng lồ không biết từ đâu xuất hiện ấy mà Đào Yêu chỉ cười khanh khách:

"Chậc chậc, là Lệnh Cương đây mà ... Mi quả là biết tận dụng triệt để, có bao nhiêu đường sống thì chuẩn bị bấy nhiêu yêu quái. Sợ không thịt nổi ta à?"

Ngay sau đó, tiếng cười nhỏ nhẹ vang lên từ phía bên kia bờ tường. Đào Yêu ngoái đầu nhìn lại, trên bờ tường trắng xám ló ra cái đầu nhỏ nhắn, trong tiếng cười, thân hình nhỏ nhắn ấy nhanh nhẹn nhảy lên bờ tường, giậm mạnh chân rồi lại bay lên, sau đó nhẹ nhàng đứng trên đầu con quái vật. Lúc này, con quái vật ngoan ngoãn hệt như con chó, con mèo nuôi trong nhà, nó cúi thấp đầu xuống, dùng tư thế vững vàng nhất để nâng kẻ đó lên. Đường Nhi mặt áo bông chớp đôi mắt trong veo như nước, tỏ ra vô tội nhìn Đào Yêu:

"Nào dám khinh thường khách quý như ngài đây."

Đào Yêu khoanh tay, cười nói:

"Suy cho cùng cũng là người trẻ dễ nóng vội, mới thấy ta muốn giết Nhân Cừ thì đã không ngồi yên được nữa rồi."

Đường Nhi đáp lời, vẻ mặt hoàn toàn không ăn rơ gì với độ tuổi của nó, những gì nó thể hiện ra bây giờ là sự tự tin cũng như biết người biết ta của người trưởng thành từng trải:

"Ta đã biết trước rằng cô sẽ quay lại mà, với tính tình của cô thì cô sẽ không rời đi dứt khoát vậy đâu. Thực ra cô không muốn giết Đoàn Thanh Trúc ngay, hơn hết là cô muốn ta nghe tiếng chuông vàng của Quỷ y Đào Đô chứ gì?"

Đào Yêu cười, gật đầu:

"Ta quay lại đây là vì muốn gặp mi mà, lúc nhìn thấy vệt đen trên lưng Đoàn Thanh Trúc là ta biết mi không nỡ bỏ rồi. Nếu ta tới đây sớm hơn mấy năm thì chắc mi sẽ từ bỏ ông ta mà thay thế bằng con mồi khác thôi, chứ làm sao chịu mạo hiểm để ra đây sống mái với ta được."

Đường Nhi tỏ ra thất vọng:

"Đúng vậy đó, tâm huyết bao năm nay sắp thành công tới nơi lại bị cô tới phá đám mất rồi."

Rồi hỏi tiếp:

"Cơ mà ta thấy ta che giấu rất kín kẽ, từ nguyên nhân cho đến kết quả hay hung thủ là lão Phàn đều được dàn xếp hợp lý, thế sao vẫn bị cô phát hiện nhỉ?"

Đào Yêu chỉ vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip