ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 140. Nhân Cừ(3)

Chương 140: Nhân Cừ(3)

Khi họ đang nói chuyện, ngoài vòm cổng vườn thập thò cái đầu trọc lóc cùng đầu con cáo. Chờ xác nhận trong vườn tuyệt đối an toàn, Lắm Lời mới dắt Cút Xéo chạy vào, người còn chưa tới nơi đã nghe mấy tiếng càm ràm:

"Đào Yêu ơi, cô muốn làm bọn ta lo chết hay sao? Không nói không rằng đã biến mất tăm! Bỏ nhà đi suốt mấy ngày trời! Cô có biết Miêu quản gia lo lắng như thế nào không hả? Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Chẳng lẽ cô muốn ba người cùng rời khỏi Đào Đô nhưng chỉ có hai người trở về à! A di đà Phật, may sao Cút Xéo tìm thấy cô, chứ nếu bọn ta mà đến chậm một bước thì sau này cô chỉ được đón Tết Thanh Minh thôi!"

"Ôi, thôi mà thôi mà."

Đào Yêu nhìn dáng vẻ lo lắng của Lắm Lời thì lòng cũng dâng lên sự ấm áp và áy náy, bèn nuốt hết mấy câu mắng mỏ cho cái miệng xui xẻo của cậu xuống, dõng dạc nói,

"Ở Lạc Dương có một ca cần khám gấp nên ta mới mau chóng đến đây mà không kịp báo với các cậu. Nào ngờ đến đây lại bị hết chuyện này tới chuyện khác níu chân tới tận bây giờ."

Lắm Lời bán tín bán nghi, nhìn quanh khu vườn dò xét một lượt, chỉ thấy khu vườn là một đống hỗn độn sau trận chiến cùng cây quế bị đổ ngã, hoa quế đỏ rực vương vãi khắp sân.

"Bọn ta vừa vào cổng thành đã đã thấy yêu khí ngất trời phía bên này rồi."

Lắm Lời thắc mắc,

"Cô nói đi khám bệnh mà, sao lại dính tới yêu quái Hội Long, lại còn bị cả đám tấn công nữa? Từ khi chúng ta rời khỏi Đào Đô, cô chưa từng thảm hại như hôm nay."

"Ta thảm hại chỗ nào?"

Đào Yêu tức tối, kéo vạt áo của mình ra,

"Quần áo vẫn sạch sẽ tinh tươm đây nè!"

Lắm Lời lắc đầu:

"Thảm hại ở đây không phải là sạch sẽ hay bẩn thỉu. Suốt chặng đường vừa qua, chúng ta gặp rất nhiều yêu quái, có kẻ nào dám bất kính với cô không? Thỉnh thoảng có vài kẻ ngang bướng nhưng chúng cũng cố kỵ thân phận cô, cho dù chúng có muốn giết chết cô cỡ nào thì cũng chưa có ai có thái độ ngông cuồng như hôm nay."

Nghe vậy, Liễu công tử cốc cái đầu trọc lóc của Lắm Lời:

"Loài yêu quái Hội Long thoạt trông rất hung mãnh nhưng chúng thuộc một trong các tộc yêu quái ngu ngốc nhất. Giống như con người bị ngu bẩm sinh vậy, chúng sẽ không quan tâm tới người trước mặt mình là ai, một khi bị sai khiến thì chúng chỉ biết liên tục tấn công đối phương thôi. Tuy nhiên, dù chúng chỉ biết đánh bừa nhưng nếu số lượng đông đảo thì cũng có thể cắn chết voi. Ơ nhưng mà..."

Liễu công tử chớp chớp mắt, nhìn sang Đào Yêu,

"Ta nhớ Hội Long thường sống ở vùng ẩm thấp phía Nam, vừa sợ lạnh vừa không thích nắng, vì vậy hầu như chỉ sống bên dưới mặt đất. Vậy mà cô lại gặp một đám Hội Long trong buổi sáng mùa đông ở phương Bắc?"

"Không chỉ Hội Long thôi đâu."

Đào Yêu bóp bả vai đau nhức của mình,

"Nếu hai người tới sớm một chút thôi là sẽ gặp cả Lệnh Cương và Du Thổ nữa, toàn mấy con ngu ngốc chỉ biết đánh bừa."

"Là loài Lệnh Cương có họ hàng xa với Kỳ Lân, một khi đã ngoạm con mồi thì sẽ không bao giờ nhả?"

"Còn Du Thổ là loài nào... À, có phải là loài cá khổng lồ có chín con mắt có khả năng bơi dưới lòng đất và bơi liên tục suốt mấy trăm năm không cần nghỉ ngơi không?"

Liễu công tử và Lắm Lời lần lượt hỏi xong thì cùng đồng thanh hỏi: "Sao cô lại gặp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip