ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 147. Hiệp Quái(6)

Chương 147: Hiệp Quái(6)

Vừa rời khỏi chợ thần tiên, đêm đông Lạc Dương lập tức tháo gỡ mặt nạ ấm áp. Làn hơi lạnh lẽo bao trùm bóng đêm, ngoài đường gần như không có ai, hơn một nửa cửa hàng ở hai bên đường đã tắt đèn.

Cậu không nói gì, Ty Cuồng Lan cũng vờ như không thấy, chỉ tập trung hộ tống Tống Niên Sênh về Đài Minh Nguyệt, suốt dọc đường đều chưa từng ngoái đầu lại.

Xuống khỏi cây cầu, đi thêm mấy bước, Tống Niên Sênh bèn dừng lại, nói với Ty Cuồng Lan:

"Người phía sau cứ đi theo chúng ta hoài, đệ không phát hiện sao?"

Người được nhắc tới là Ngụy Vĩnh An. Cậu đã đi theo họ từ chợ thần tiên đến đây nhưng lại chẳng nói chẳng rằng, cứ cách họ một khoảng nhất định, trông không giống như muốn gây sự nhưng cũng không muốn để họ yên.

"Cứ kệ cậu ta đi. Ta không quen cậu ta, không cần phải để ý đâu. Khuya rồi, mau về thôi."

Ty Cuồng Lan nói như không.

"Đã từng làm đối thủ của nhau một lần thì sao lại coi như không quen chứ, đệ thật là..."

Tống Niên Sênh lắc đầu, quay lại nói với người bám đuôi,

"Có phải Ngụy công tử không?"

Thấy cô ấy bỗng nhiên chào mình, Ngụy Vĩnh An ngớ người, sau một hồi do dự thì chầm chậm đi xuống cầu rồi dừng lại ở nơi cách Tống Niên Sênh mấy bước chân, tầm mắt lướt qua cô ấy mà một mực nhìn chằm chằm Ty Cuồng Lan ở phía sau.

Tống Niên Sênh cười:

"Ngụy công tử đi theo cả đoạn đường là vì muốn nói gì chăng?"

"Ta... ta..." Cậu không dám nhìn cô ấy, ấp úng hồi lâu mới gom được can đảm để nói,

"Ta... Ta muốn uống bữa rượu cùng tiên sinh."

"Tiên sinh?" Tống Niên Sênh không biết vì sao cậu lại gọi Ty Cuồng Lan như vậy, lời mời "uống bữa rượu" lại càng đường đột.

Ty Cuồng Lan quay lại, kéo Tống Niên Sênh ra sau mình rồi mới nhìn Ngụy Vĩnh An, nói:

"Ngụy công tử, trước giờ ta không thích uống rượu với người lạ. Ta xin nhận tấm lòng của cậu, cậu nên về nghỉ ngơi đi."

Y thấy cậu ôm cuộn tranh thì cười:

"Nếu công tử không chê thì ta tặng bức tranh ấy cho công tử, coi như lời cảm ơn của ta dành cho lời mời của công tử."

Nói xong, y như muốn dẫn Tống Niên Sênh đi ngay.

"Đừng đừng... Đừng đi!"

Ngụy Vĩnh An sốt sắng thả cuộn tranh xuống, chỉ vào thần nữ trong tranh, nói,

"Đây có thật là do tiên sinh vẽ không?"

Ty Cuồng Lan và Tống Niên Sênh nhìn nhau, càng lúc càng thấy vị Ngụy công tử này bất thường.

"Ở đình Tùng Hạc, Ngụy công tử ngồi gần ta mà? Tất nhiên bức tranh này là do tự tay ta vẽ, sao thế? Có nghi vấn gì chăng?"

Ty Cuồng Lan sinh lòng đề phòng nhưng vẫn kiên nhẫn hỏi lại.

Ngụy Vĩnh An bỗng bật khóc vì vui mừng, ôm chặt lấy bức tranh, nghẹn ngào nói:

"Ta biết là Ngũ tiên sinh sẽ đến mà, bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ta cũng chờ được ngài rồi!"

Ngũ tiên sinh là ai? Ty Cuồng Lan hoàn toàn không biết vì cớ gì mà cậu kích động nhường ấy, cũng không muốn biết, chỉ nghĩ rằng có lẽ thiên tài thường kỳ lạ.

"Ngụy công tử, ta họ Ty, cậu gọi ta là Ty công tử mới phải."

Ty Cuồng Lan lạnh lùng nói,"Cáo từ."

Nói xong, y mặc kệ Ngụy Vĩnh An có phản ứng gì mà nhanh chóng đưa Tống Niên Sênh đi.

"Ngụy công tử say rồi à?"

"Không nghe mùi rượu, chắc là tinh thần không được tỉnh táo. Kệ đi, đừng lại gần cậu ta là được."

"Nhưng cậu ấy vẫn còn đứng ở đó..."

"Kệ cậu ta."

Ngụy Vĩnh An thất vọng nhìn bóng dáng rời đi kiên quyết của Ty Cuồng Lan,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip