Chương 148: Hiệp Quái(7)
Đầu mùa hè năm nay quả thực là giây phút tươi sáng nhất trong đời chàng.
Chàng trai trẻ chưa tới hai mươi tuổi quỳ thấp gối trước ngôi mộ, vừa đốt vàng mã vừa hào hứng nói:
"Mẹ ơi, ngày mai con sẽ xuất phát đến Lạc Dương, chùa Cam Lâm thuê con vẽ một nửa bức tranh tường cho chùa. Khó khăn lắm con mới nhận được công việc này, thành Lạc Dương có đầy cao nhân, thậm chí đại sư ở Trường An cũng ứng cử, con cứ tưởng kẻ vô danh tiểu tốt như con sẽ không có cơ hội nào chứ."
Chàng thật sự rất vui, ở trước mặt mẹ, chàng càng không cần che giấu niềm vui của mình. Vàng mã hóa thành tro bị làn gió mùa hè nhè nhẹ cuốn đi.
Đốt vàng mã xong, chàng không thèm quan tâm đến bộ đồ màu trắng trên người mình có bị bẩn hay không mà ngồi bệt xuống trước ngôi mộ, đưa mắt nhìn ngọn núi ngập tràn sắc xanh:
"Phương trượng hiền lắm, đối đãi với người khác rất ân cần, ông ấy chẳng những sắp xếp cho con chỗ ở mà còn nói sẽ giới thiệu con với các danh gia trong thành Lạc Dương. Chuyến này con đi Lạc Dương lâu lắm, e là trong thời gian dài sẽ không đến thăm mẹ được. Đích thân hoàng thượng yêu cầu vẽ tranh tường cho chùa Cam Lâm nên không ai dám lười biếng cả. Nếu hoàn thành thuận lợi, làm hoàng thượng vui lòng, có khi con còn nổi tiếng từ Lạc Dương cho đến Trường An ấy chứ."
Chàng nhìn mộ mẹ, ánh mắt ngập tràn hy vọng,
"Mẹ cũng biết đó, con không mưu cầu công danh lợi lộc, con chỉ thích vẽ thôi. Nếu lần này được thưởng tiền, con sẽ tu sửa lại mộ cho mẹ, chứ con sợ qua một thời gian nữa ngôi mộ nho nhỏ này sẽ bị vùi lấp mất."
Làn gió nhẹ thổi qua, chàng vén phần tóc mái lơ thơ trên trán, sau đó móc ra cái túi thơm mùi thảo dược, nhìn là biết được con gái tặng.
"A Mẫn mới tặng cho con cái túi thơm. Khoảng thời gian trước con bị khó ngủ nên muội ấy làm cái này tặng con, bảo con đặt bên gối lúc đi ngủ, hình như có tác dụng thật mẹ ạ."
Chàng vuốt ve cái túi,
"Con biết A Mẫn không nỡ để con đi, hôm qua lúc thu xếp hành lý giúp con, mắt muội ấy đỏ hoe."
Chàng thở dài,
"Con đã hứa với A Mẫn rằng con đi lâu nhất là nửa năm, chờ con hoàn thành bức tranh tường xong, có ít tiền dành dụm thì con sẽ về cưới muội ấy."
Chàng ôm theo niềm mong đợi vào tương lai mà cười thẹn thùng,
"Mẹ ơi, con nghĩ A Mẫn là cô gái tốt nhất thế gian, y như tiên nữ trong tranh vậy. Chờ tới ngày muội ấy trở thành con dâu mẹ, chắc chắn mẹ sẽ thích muội ấy. Có khi tầm hai ba năm nữa thôi thì sẽ có ba người đến thăm mẹ đấy, à không, phải bốn người chứ! Con không tham lam đâu, có một trai một gái là đủ rồi. Con muốn dạy chúng vẽ tranh, vẽ núi sông phố phường, cái gì đẹp thì vẽ hết. Ha ha ha."
Chàng càng nói càng vui, mặt mày hớn hở:
"Còn có một chuyện nữa ạ, mẹ biết ai là người vẽ nửa bức tranh tường còn lại cho chùa Cam Lâm không?"
Chàng thiếu điều nhảy cẩng lên vì phấn khích,"Là Ngũ tiên sinh đó! Ông ấy là họa sĩ nổi tiếng nhất hiện nay! Con phục ông ấy sát đất luôn mẹ ạ, mẹ không biết người trong tranh của ông ấy kỳ diệu đến mức nào đâu! Chẳng những mặt mày sống động mà đến cả vạt áo như cũng muốn bay lên vậy đó! Trên đời chỉ có ông ấy đạt tới cảnh giới đó thôi! Có lẽ cả đời này con cũng không thể đạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền