ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 163. Tê Đạo (1)

Chương 163: Tê Đạo (1)

Hôm nay, giao thừa.

Trời vẫn còn chưa sáng, Ti phủ đã cực kỳ náo nhiệt. Khi nhóm ba người Đào Yêu còn ngáp ngắn ngáp dài đòi cơm thì cổng lớn Ti phủ gần như bị các đoàn nhân mã đưa lễ vật từ khắp nơi đến san bằng.

Đào Yêu không hiểu vì sao những người này lại cứ phải vội vàng để đến tặng lễ vật vào hôm nay như thế, nhưng hôm nay nàng mới ý thức được địa vị của Ti phủ trong giang hồ. Nghe nói, trong bọn họ có một số môn phái ở cách kinh sư cả ngàn dặm, muốn vội vàng tặng lễ vật để trở về kịp đêm giao thừa, nên nhiều ngày trước đã đến kinh thành, coi như cũng có lòng.

Nhân lúc Miêu quản gia đang chào hỏi khách tới, Đào Yêu nhìn trộm một lượt đống quà năm mới đến từ trời nam đất bắt. Những chữ ký trên lễ vật đều là những môn phái giang hồ có thể xếp vào hàng danh tiếng đương thời, ngoại trừ mấy môn phái lớn mà mọi người đều biết, thì mấy cái tên còn lại như

"Thiết Kiếm bang"

,

"Thiết chưởng phái"

,

"Thiết Chùy Môn"

, chỉ riêng các loại chữ "thiết" như thế đã có tận bảy tám cái, còn có đủ các tiêu cục, nhìn mà hoa cả mắt.

Người đến tặng quà tuy rằng đều nhìn không vừa mắt các vị bằng hữu giang hồ khác, nhưng ai nấy đều cực kỳ cung kính với Miêu quản gia, đặt lễ vật xuống cúi đầu chào hỏi, nói vài câu chúc mừng cung hỷ phát tài gì đó rồi lại nhờ Miêu quản gia thay mặt cho chủ nhân các nhà thăm hỏi hai vị thiếu gia, ngay cả một ngụm trà cũng không uống, chỉ sợ làm chậm trễ thời gian của Miêu quản gia, Miêu quản gia phải nói rất nhiều lần mới chịu nhận "túi bình an" mà Ti phủ chuẩn bị sẵn, ngàn cảm vạn tạ mới rời đi.

Khoảng thời gian sinh sống ở đây, ngoại trừ những yêu quái đến gây phiền toái cho nàng ra, thì Ti phủ tựa như cũng không có bao nhiêu rắc rối. Nàng cũng không nhìn thấy bọn họ ra mặt giải quyết bao nhiêu "thị phi", phần lớn thời gian hai huynh đệ họ đều tính là nhàn rỗi? Ngay cả Miêu quản gia cũng không khác gì với quản sự của các nhàn phú hộ bình thường, hàng ngày toàn tính toán mấy chuyện vặt vãnh. Thế cho nên nàng cũng sắp quên công phu quyền cước của hai huynh đệ hay là do lão dạy... Nếu không phải hôm nay nhìn thấy thế trận này thì nàng thực sự cho rằng danh hào tiểu Diêm Vương của Ti phủ chẳng qua chỉ là do họ tự ụp lên cho mình, chỉ là vì chút mặt mũi mà hai đấng phụ mẫu để lại mà thôi...

Đứng trước đống lễ vật dần dần được chất thành một ngọn núi nhỏ kia, gương mặt của hai vị thiếu gia lại đung đưa qua lại trong đầu Đào Yêu. Nhìn thế này tuy rằng hai tên này đều rất đáng ghét, thế nhưng nhân duyên cũng không tệ cho lắm? Nàng nhìn những người đến chúc tết và tặng lễ phần lớn đều rất chân thành, đúng là đang mượn cơ hội hàng năm này để biểu đạt tôn kính cùng tạ ơn của mình đối Ti phủ, cũng không biết hai vị thiếu gia đã thay bọn họ giải quyết thị phi khó khăn gì mà khiến cho những nhân sĩ giang hồ này phải cảm tạ ơn đức đến thế... Cũng có một số người da cười thịt không cười biểu cảm không được tự nhiên, sau khi tặng lễ vật xong thì lại thở phào nhẹ nhõm, giống như vừa hoàn thành một nghiệm vụ rất nặng nề vậy. Đào Yêu nghĩ thầm, những người này có bao nhiêu cảm kích đối với Ti phủ thì cũng khó nói, nhưng trên mặt rõ ràng viết thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip