ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 164. Tê Đạo (2)

Chương 164: Tê Đạo (2)

"Trường Tư Các" phụng thờ phụ mẫu hai huynh đệ Ti gia hoàn toàn không có dáng vẻ mà một từ đường của nhà phú hộ nên có, không cao lớn không uy nghiêm, hoàn toàn là một chốn đào nguyên ở ngay trong Ti phủ. Đi dọc theo con đường đá trải dài đến cuối đoạn đường là một hàng rào tre bao quanh một nông trang. Nói là nông trang, nhưng lại thanh tao ưu nhã hơn những ngôi nhà ở nông thôn nhiều. Bể nước đặt trong vườn nhìn vừa cổ xưa lại rắn chắc, dưới đáy bò đầy rêu xanh tươi, chổi liềm và các loại công cụ khác được đặt ở nơi mà chúng nên đặt, còn kéo một sợi dây phơi quần áo thật dài, hoa mai trong vườn đang nở rộ, mùi thơm ngọt ngào lượn lờ trong gió, cộng thêm tiếng nước dịu dàng bên ngoài phòng, nhìn thế nào cũng giống với nơi ở của người sống yêu thích cuộc sống điền viên.

Quan trọng hơn là... Nơi này căn bản không có linh vị.

Đứng trong gian phòng không quá lớn, Đào Yêu nhìn trái ngó phải, quả thật tìm không được linh vị, chỉ có một gian phòng đơn giản mộc mạc làm bằng tre, thứ duy nhất dễ thấy nhất là một bức rèm dày màu trắng buông xuống ở vị trí chính giữa bức tường chính.

Rất nhanh, đám người trên dưới Ti phủ đều tập trung đông đủ trong phòng, cũng may chỉ có mấy chục người, cho nên cũng đủ chỗ.

Không có bất kỳ nghi thức rườm rà nào, thậm chí ngay cả tiền giấy và nến cúng cũng không, Miêu quản gia chỉ nhìn xem canh giờ, giờ ngọ vừa đến lập tức ra ý bảo hai lão bộc có thể bắt đầu rồi. Lão bộc một trái một phải vén rèm lên, đập vào mắt họ lại là một bức họa, trên giấy đã hơi ố vàng, là cảnh tượng tuyết rơi dày đặc, một cây hồng mai đang ngậm ngùi chờ ngày nở rộ, cách đó không xa là bóng lưng một nam một nữ, nam tử cao lớn, nữ tử thướt tha ôn nhu, hai người tựa vào nhau, tay trong tay đi về phía trước. Mặc dù chỉ là bóng lưng, bút pháp cũng cực kỳ đơn giản, nhưng mỗi một nét đều vô cùng lãng mạn hài hòa, cả bức tranh thể hiện ra sự thâm tình đồng sinh cộng tử, ngay cả người không hiểu tranh như Đào Yêu cũng có thể nhìn rõ ràng, đó là ma lực lớn nhất của bức họa này.

Hai người trong tranh, vừa khéo khớp với tưởng tượng của Đào Yêu đối với phụ mẫu của hai huynh đệ. Trên bàn vẽ trước bức tranh, bày một cái hộp gỗ đen dài hẹp, cũng không biết đặt cái gì bên trong.

Mọi người vừa nhìn thấy bức tranh này, cũng không cần Miêu quản gia dặn dò gì mà đồng loạt quỳ xuống.

Đào Yêu và Liễu công tử thấy thế, bốn mắt nhìn nhau, quỳ cũng không được mà không quỳ cũng không phải... Hai người lúc ở Đào Đô vốn rất ít quỳ gối với ai, bây giờ tới nhân giới, làm tạp dịch thì thôi đi, còn muốn họ quỳ nữa ư?! Miêu quản gia liếc mắt một cái nhìn thấy bọn họ trong đám người, chỉ nói:

"Nhập gia tùy tục, đến Ti phủ thì phải tuân thủ quy củ của Ti phủ, tôn trọng cố nhân của Ti phủ."

Vậy... Vậy thì quỳ thôi. Đào Yêu kéo tay áo Liễu công tử, hai người đều không tình không nguyện quỳ xuống, ngay cả Cổn Cổn cũng bị bọn họ đè trên mặt đất không cho chạy lung tung.

Miêu quản gia gật đầu hài lòng, xoay người quỳ xuống, chắp tay nói với bức chân dung kia:

"Qua một năm mới, Ti phủ bình an."

Mọi người nghe thế thì đều chắp tay nói:

"Qua một năm mới, Ti phủ bình an."

Cả hai đều phải làm giống với tất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip