Chương 165: Tê Đạo (3)
Trên nón của nam tử kia đã bám đầy tuyết rơi, việc đi lại cũng dần dần trở nên không thuận lợi, tuyết đọng trên mặt đất lồi lõm, giẫm lên lúc nào xiêu vẹo nghiêng ngả. Hắn ôm túi vải vào trong ngực, đặt vào vị trí quan trọng, an toàn nhất trên người.
Tiểu cô nương đi theo phía sau hắn một tấc không rời. Mà nàng đi lại còn gian nan hơn cả hắn, mỗi một bước nàng đều theo bản năng vịn lấy thắt lưng mình, bước chân cũng sẽ chậm lại, sau đó nàng sẽ hít sâu một hơi, giống như cố gắng đè nèn sự khó chịu nào đó xuống, sau đó lại bước nhanh đuổi theo.
Hai thân ảnh một lớn một nọ yên lặng đi về phía trước trong buổi chạng vạng của đêm giao thừa.
Cùng lúc ấy, Liễu công tử không giữ chặt được Ma Nha, cậu vội vàng chạy ra từ trong bóng tối, sốt ruột nhìn tiểu cô nương:
"Thí chủ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?"
Đột nhiên xuất hiện một người khiến cô nhóc hơi hoảng, thấy người nói chuyện là Đào Yêu thì mới thở phào nhẹ nhõm. Đào Yêu không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện dưới một gốc cây trước mặt bọn họ, dựa vào thân cây cười tủm tỉm nhìn tiểu cô nương.
"Đêm giao thừa hôm nay, gia đình đoàn tụ, ngay cả lừa ngựa cũng phải nghỉ ngơi một chút, hai vị còn muốn chạy đi sao?"
Cô nhóc đáp:
"Ta sẽ không nợ ngươi đâu, làm xong việc nhất định sẽ trở về tìm ngươi."
Đào Yêu bật cười, đi tới trước mặt cô nhóc, đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh của nàng:
"Ngươi còn có cơ hội để trở về sao?"
"Ngươi..." Cô nhóc nhíu mày.
"Trời lạnh thế này, hai cha con các ngươi lại ăn mặc mỏng manh như thế, ta sợ các ngươi lạnh rồi sinh bệnh mất."
Đào Yêu lại đi đến bên cạnh nam tử, đột nhiên "có lòng tốt" nắm lấy cổ tay hắn, ngón tay vội ấn vài cái, rồi chợt kinh ngạc quay đầu lại, nói với tiểu cô nương:
"Cha ngươi không khỏe lắm, không có mạch đập với hơi thở."
Tiểu cô nương bước nhanh lên trước, gỡ tay nàng ra, thản nhiên nói:
"Ta nợ ngươi nhân tình không sai, nhưng ngươi cần gì phải đùa giỡn ta. Ngươi rõ ràng biết hết mọi thứ."
Đào Yêu chỉ cười không nói.
Tiểu cô nương lại nói:
"Ta cho rằng ta cũng không gây thêm phiền toái cho ngươi, chỉ là dùng mấy tờ giấy thôi, huống chi ngươi chỉ đuổi Mặc Dẫn đi, tương lai nếu như vận khí chúng ta không tốt thì sớm muộn gì cũng phải gặp, dù không phải con này thì cũng có con khác. Ngươi không bằng thả chúng ta lên đường nhanh một chút, sớm ngày bị ăn thì hai người ta cũng sớm được giải thoát."
Nói xong, nàng lại theo bản năng đưa tay lên ôm thắt lưng, nhưng rất nhanh lại buông xuống.
"Nghe tiểu hòa thượng nói, ban ngày ngươi đã từng đánh nhau với con giun đất kia rồi sao?"
Đào Yêu đột nhiên hỏi.
Tiểu cô nương gật đầu:
"Dọc đường đi chúng ta đã rất cẩn thận, ta toàn chọn những nơi đông người để đi, cũng mượn nhân khí để che giấu hành tung, hy vọng không hấp dẫn đến những thứ không cần thiết. Nhưng con giun kia giỏi hơn mấy tên nhóc khác nhiều, chẳng những khứu giác lợi hại, còn tu thành hình người đi lẫn vào trong chợ. Cũng xui vì chúng ta thời vận không đủ, lại đụng phải nó. Nó đuổi theo chúng ta không rời, ta mang theo hắn lại không thể chạy nhanh nên mới gặp phải giun đất kia trước miếu sơn thần, ta chỉ có thể liều chết một phen thôi."
Đào Yêu chỉ vào nam tử:
"Buông hắn xuống, ngươi có thể bảo mệnh."
"Bỏ không được."
Nàng nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền