ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 166. Tê Đạo (4)

Chương 166: Tê Đạo (4)

Một chút ánh sáng cuối cùng đã biến mất ở phía chân trời, gió tuyết càng lúc càng lớn, xa xa truyền đến tiếng pháo hoa chúc mừng, nhắc cho bọn họ nhớ hôm nay là đêm giao thừa, là lúc nên về nhà đoàn tụ rồi.

Đào Yêu nhìn nam tử ngồi trong tuyết, bất đắc dĩ nói:

"Ngươi tiễn hắn hơn một trăm năm, cũng không đưa được hắn về nhà sao..."

Liễu công tử khó hiểu:

"Nếu như hắn không đi sai, thì thời gian hơn một trăm năm này cũng đủ để các ngươi qua lại thế giới này mười lần rồi. Hắn rõ ràng là không tìm được đường đi mà."

Ma Nha nghe được thì lắc đầu:

"Thí chủ, ngươi để hắn 'dẫn đường', sau đó đi theo hắn hơn một trăm năm?"

Tiểu cô nương cười khổ:

"Ta cũng nghĩ tới đủ loại phương pháp để hỏi thăm, không sợ các ngươi chê cười, ngay cả thầy bói ven đường ta cũng tìm đến rồi, thế nhưng đều là vô ích. Hắn giấu mình quá kín, ta thậm chí không xác định được Tiết Bình An liệu có phải tên thật của hắn hay không nữa, khắp thiên hạ này có bao nhiêu thôn làng có một cặp phụ mẫu mất đi nhi tử và một nàng tức phụ có thể mang họ Tạ thích hoa hải đường? Vốn tưởng rằng nhiều nhất chỉ cần một năm rưỡi là hắn có thể trở về nhà, lại không biết vì sao hắn lại lạc mất phương hướng, đi tới nơi nào cũng không đúng, đi tới đâu cũng là người không biết hắn."

Nàng nhìn nam nhân được mình bảo vệ suốt dọc đường, đưa tay phủi tuyết rơi trên vai hắn:

"Ta nghĩ, có lẽ chỉ là vấn đề tạm thời, để cho hắn tự tìm một thời gian, có lẽ ngày nào đó sẽ tìm thấy được. Chỉ là không ngờ tới đã tìm lâu như vậy."

Tiểu cô nương thở dài:

"Ta sử dụng bản lĩnh lớn nhất của ta, để hắn ta 'giống như còn sống', có thể đi bộ có thể nhảy có thể chạy, chỉ là hơi ngớ ngẩn một chút. Mặc dù hắn đã mất đi tính mạng, nhưng tuyệt đối sẽ không quên nơi hắn muốn trở về nhất. Phương hướng của quê hương hẳn phải được khắc sâu trong xương cốt. Các ngươi nhìn hắn thì giống như một người, nhưng ta biết thân thể này của hắn, chỉ có một ý niệm muốn về nhà mà thôi, mà ý niệm này cho dù thế nào cũng sẽ không biến mất, cũng sẽ không đi sai đường. Ta chỉ cần giữ gìn thân thể này của hắn, thì hắn có thể trở về."

"Thật sự là hết hy vọng..."

Đào Yêu gãi gãi mũi:

"Ngươi không nghĩ tới việc tùy tiện tìm một chỗ cho hắn bình an nhập thổ sao?"

"Không về nhà, thì làm sao an được. Tất cả những người ta đi theo đều được nằm ở nơi họ muốn nằm nhất."

Tiểu cô nương vẫn cố chấp như trước:

"Ta không có thể tùy tiện chôn hắn ở nơi nào được, bởi vì điều đó sẽ làm ta cảm thấy chuyện này mãi mãi chưa làm xong. Ta biết mình không phải là yêu quái có bản lĩnh lớn lao gì, cho nên toàn bộ đều dựa vào những chuyện nhỏ này để thành toàn nguyện vọng của ta, ngay cả chuyện nhỏ này cũng làm không tốt, thì ta lấy tư cách gì đến đến Côn Lôn làm thần tiên."

Cô nhóc dìu nam nhân lên rồi quay lại nói với họ:

"Ta đã trả lại những tờ giấy đó rồi, trời lạnh như vậy, ngươi quay về đi. Cảm ơn ngươi đã giúp đỡ, sau này vẫn còn vô hạn thời gian."

Dứt lời, nàng đỡ nam tử, đi theo bước chân của hắn về phía trước.

Đào Yêu nhướng mày, đột nhiên bước lên nắm lấy bả vai nàng, tay kia nhấc áo lên, lộ ra vòng eo trắng như tuyết.

Ma Nha

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip