Chương 167: Nhân Diện (1)
Mười năm trước.
Đông chí, đêm khuya.
Tuyết vừa mới bắt đầu rơi xuống, ngõ hẻm hẻo lánh bị cơn gió lạnh chôn vùi, không nghe được một chút động tĩnh, ngay cả con mèo hoang thường ngày đi ngang cũng không thấy đâu.
Từ xa, có tiếng bước chân nặng nề bước đến phá vỡ sự im lặng của đêm lạnh.
Cánh cửa y quán đóng chặt trong ngõ bị gõ ầm ầm, đây là y quán của một lang trung già tóc đã bạc phơ.
Có lẽ là lão nhân gia ngủ say quá, một lúc lâu bên trong y quán mới sáng đèn. Lão lang trung vừa ngáp liên tục vừa mặc quần áo, mệt mỏi nói với bên ngoài:
"Ra rồi, đừng gõ cửa nữa."
Là một lang trung, chuyện nửa đêm bị đánh thức cũng chỉ là chuyện bình thường, thế nhưng thời tiết hôm nay rất lạnh, phải chui từ trong chăn ấm ra thực sự không dễ chịu chút nào, nhưng cũng không thể giả chết, chỉ có thể thở dài đứng dậy mà thôi.
Một người bọc mình thật chặt trong một tấm vải, không để lộ mặt, cũng không biết là nam hay nữ, dáng người thấp bé, trong ngực ôm một đứa nhỏ tầm một hai tuổi, dáng vẻ như đã kiệt sức, một bàn tay khác run rẩy đưa tay lên gõ cửa y quán.
Vừa mở cửa ra cơn gió lạnh đã phả tới trước mặt, lão lang trung hắt hơi một cái, chớp chớp mắt nhìn thế nhưng lại không thấy người đập cửa kia đâu.
Trước ngưỡng cửa chỉ có một đứa trẻ đang được quấn trong bọc vải, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tím tái, hơi thở cũng vô cùng yếu ớt.
Lão lang trung vội vàng ôm đứa trẻ lên xoay người chạy vào trong phòng, vừa chạy vừa kêu:
"Bà nó ơi, mau tỉnh dậy đi!"
Nửa đêm sau đó, hai phu phụ lang trung bận rộn không ngơi tay trong phòng khám, dùng thuốc, châm cứu, có bao nhiêu cách đều lấy dùng hết nhưng đứa bé vẫn không thể tỉnh lại, bàn tay bàn chân nhỏ bé lạnh như băng, cho dù có dùng than lửa mạnh đến đâu cũng không hề có dấu hiện ấm lại.
Lão lang trung mở mí mắt đứa trẻ ra xem, lần nữa bắt mạch nghe nhịp tim, cuối cùng thở dài nặng nề, lắc đầu với phu nhân mình:
"Hết cách rồi. Bị ngộp thở lâu, trời lại lanh, thân thể nhỏ bé này làm sao có thể chịu cho được."
Phu nhân của lang trung cũng thở dài, kéo tay áo lên nhẹ nhàng lau mặt cho đứa bé:
"Đứa bé nhỏ như vậy... Sao lại bị thế này không biết? Ông không thấy ai đưa nó tới sao?"
Lão lang trung gãi đầu:
"Mở cửa ra đã không thấy bóng dáng rồi."
Hai phu phụ lại thở dài một tiếng.
"Ta đi tắm rửa sạch sẽ cho nó, ông tìm một bộ xiêm y tốt đến thay đi."
Phu nhân lang trung sờ khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo kia:
"Còn chưa thấy rõ thế gian này, đã không còn nữa rồi. Haizz, kiếp sau nhớ đầu thai vào nhà nào tốt hơn nhé."
"Ừ. Để ta đi tìm."
Lão lang trung nói xong, lại liếc mắt nhìn đứa trẻ một cái:
"Dáng vẻ cũng đẹp, giữa lông mày còn có nốt ruồi chu sa, gương mặt rất phúc khí, thật đáng tiếc."
Hai phu phụ già chợt không nói gì nữa.
Lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng động lạ, hình như có người giẫm lên mái ngói vỡ bên ngoài.
"Ai?" Lão lang trung cả kinh, bước nhanh đến đẩy cửa sổ ra, gió lạnh mang theo bông tuyết đánh vào. Hắn híp mắt nhìn, trong vườn tối không có một bóng người, chỉ thấy một bóng đen mơ hồ nhảy qua bức tường.
"Có trộm sao?"
Phu nhân của lão lang trung căng thẳng:
"Nhà chúng ta đâu có gì đáng giá đâu."
"Không biết nữa, cũng không nhìn rõ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền