Chương 168: Nhân Diện (2)
Trong đại sảnh, một nữ tử trung niên ăn mặc như một quý phụ, mang theo mấy nha hoàn và gã sai vặt cùng quỳ trên mặt đất, giống như cố nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà đau khổ cầu xin:
"Nhị thiếu gia, nếu không phải đến đường cùng rồi thì chúng ta thực sự không dám đến quý phủ quấy rầy ngài! Tính mạng lão gia lần này tất cả đều nhờ cả vào ngài, cầu xin ngài nhất định phải ra tay tương trợ! Nếu có thể giải quyết được thị phi này, thì cho dù chúng ta có táng gia bại sản cũng sẽ báo đáp đại ân đại đức của ngài."
Ti Cuồng Lan bưng chén trà, ngồi thẳng trên vị trí của hắn, thản nhiên nói:
"Ta đã trở về thì tất nhiên sẽ không ngồi yên. Phu nhân cứ quay về trước, ta chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai sẽ đến phủ bái phỏng."
Nữ tử nghe thế thì vô cùng mừng rỡ, liên tục nói đa tạ nhị thiếu gia, lại dập đầu mấy cái mới mang theo hạ nhân thiên ân vạn tạ rời đi. Nhưng còn đi chưa được mấy bước thì bà ta như có điều lo lắng, lại quay trở về hỏi:
"Chắc chắn là sáng sớm ngày mai phải không?"
"Phu nhân cứ yên tâm."
Ti Cuồng Lan chuyên tâm thổi thổi mấy lá trà, nhưng vẫn không thèm liếc mắt nhìn bà ta một cái.
Nữ tử lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm, cáo từ rời đi.
Miêu quản gia bước lên tiễn bọn họ ra cửa, lúc trở về quay qua nói với Ti Cuồng Lan:
"Tiêu phu nhân tự mình đến mời thế này, xem ra họ thực sự cùng đường rồi."
Ti Cuồng Lan buông chén trà xuống, nói:
"Đi xem thử rồi hẵng nói."
"Ta thấy trên thiệp kia có nói, việc này có điều cổ quái, ngày mai khi đến phủ họ, ngài nhớ chú ý nhiều hơn."
Miêu quản gia càng nghĩ càng lo lắng:
"Mang kiếm đi cùng đi, lỡ như dùng đến."
Ti Cuồng Lan cười cười:
"Tiêu phủ không phải đầm rồng hang hổ, Tiêu Nguyên Tân kia chẳng qua chỉ là một người làm ăn, không cần lo lắng như thế."
"Nhưng mà..." Miêu quản gia nhíu mày nói:
"Ta từng nghe nói ông chủ Tiêu kia thường mời một ít thuật sĩ giang hồ không rõ lai lịch ra vào Tiêu phủ để cầu làm ăn phát đạt, thay hắn làm mấy đổi mệnh, mà những chuyện này, thì thật sự khó nói."
"Sao lại khó nói?"
Ti Cuồng Lan hỏi.
Miêu quản gia nhíu mày càng chặt, thấp giọng nói:
"E là có tà thuật."
"Hai nhà chúng ta đã nhiều năm không qua lại, ông vẫn chú ý đến động tĩnh của bọn họ cũng thật hiếm có."
Ti Cuồng Lan cười:
"Cho nên trong phủ chúng ta, quả thực tuyệt đối không thiếu ông được."
Miêu quản gia nghiêm túc nói:
"Nhị thiếu gia, vẫn nên cẩn thận thì hơn, tuy nói nhà hắn từng có mấy phần giao tình với chúng ta, nhưng ta vẫn phải nên đề phòng, tai họa hắn gặp phải lần này, ai biết được có phải là vì bị thứ gì đó cắn trả hay không. Chúng ta không chủ quan."
"Ta tự có chừng mực."
Ti Cuồng Lan nhìn thoáng qua ngoài cửa:
"Nghe đủ rồi chứ? Còn chưa bước ra đây."
Nghe vậy, Đào Yêu đẩy Ma Nha, Liễu công tử đẩy Đào Yêu, Cổn Cổn cắn một cái bánh bao ngồi trên vai Liễu công tử, ba người một hồ ly tỉnh bơ đi đến trước mặt Ti Cuồng Lan.
"Kia là khách quý sao?"
Đào Yêu chỉ ra ngoài cửa:
"Nhìn cách ăn mặc của vị phu nhân kia cũng không phải là người bình thường đâu nhỉ."
"Chỉ riêng bộ cẩm bào trên người bà ta đã có giá trị liên thành rồi."
Liễu công tử hâm mộ nói: "Còn có vòng tay trên tay và trâm cài đầu,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền