Chương 169: Nhân Diện (3)
Đúng như Miêu quản gia nói, ông chủ Tiêu quả thật gặp phải chuyện còn phiền toái hơn cả mạng người...
"Đây là ông chủ Tiêu sao?!"
Đào Yêu khó hiểu nhìn Ti Cuồng Lan, rất khó tưởng tượng một người giàu có sống trong đại trạch to lớn thế này lại có thể xuất hiện một cách chật vật như vậy.
Căn phòng này tối thực sự!
Đào Yêu một lúc lâu mới thích ứng được ánh sáng lờ mờ bên trong.
Tất cả cửa sổ đều dùng ván gỗ đóng đinh chết, một chút ánh sáng bên ngoài cũng không thể xuyên qua được, tất cả vật dụng trong phòng, phàm là gương hoặc vật liệu có thể phản quang thì toàn bộ đều lấy vải dày che kín, ngay cả sàn nhà cũng không tha, toàn bộ phòng chỉ dựa vào một ngọn đèn dầu chiếu sáng, ngọn lửa lớn như hạt đậu dường như đã sắp cháy hết.
Trong phòng rất lộn xộn, bàn nghiêng ngả, ghế đẩu nằm sóng soài trên mặt đất, mấy cuốn sách vốn nên thành thật ở trên kệ thì đều bị kéo nát vụn, rải đầy đất.
Một nam nhân bọc một tấm chăn dày quanh người ngồi trong góc.
Tiêu phu nhân buồn bã nhìn căn phòng hỗn loạn, khẽ khàng đi hai bước đến cạnh góc tường, nhẹ giọng nói:
"Lão gia, nhị thiếu gia đến rồi!"
Người dưới chăn nghe được thanh âm của Tiêu phu nhân, cử động vài cái, nhưng vẫn không lộ đầu ra. Ti Cuồng Lan tiến lên một bước, nói:
"Ông chủ Tiêu, ta đã nhận được danh thiếp của ngươi rồi. Nếu không ngại thì ra đây gặp ta một lát."
Nghe giọng nói của hắn, động tĩnh dưới chăn cuối cùng cũng lớn hơn một chút, sau một hồi do dự, tấm chăn chậm rãi xốc lên, một cái đầu chậm rãi thò ra từ dưới chăn.
Đèn đuốc tuy hơi nhỏ, nhưng vẫn miễn cưỡng nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt kia.
Cũng may là miễn cưỡng vẫn có thể nhìn thấy, nếu như ở dưới ánh sáng bình thường, thì không biết đã dọa chết bao nhiêu người nữa... thế gian chỉ sợ chưa bao giờ có một khuôn mặt "kỳ lạ" như vậy, một nửa là một người trung niên mập mạp râu ria, mắt hai mí, nửa kia lại là một nam tử mắt một mí, da trắng nhã nhặn, thoạt nhìn chẳng qua chỉ hai mươi tuổi, trên trán còn có nửa nốt ruồi chu sa.
Tên nam nhân trốn trong góc này giống như có hai bức tranh khác nhau, sau đó ghép lại thành một.
Vấn đề là tên này căn bản không phải là bức tranh, là một người sống đang thở. Dựa theo tuổi tác để đoán thì một nửa khuôn mặt mập mạp kia không nghi ngờ gì chính là ông chủ Tiêu, nhưng nửa kia thì là của ai?
"Lão gia..." Tiêu phu nhân thấy hắn để lộ mặt, nước mắt bỗng rơi không ngừng, quỳ xuống bên cạnh hắn đỡ lấy hắn:
"Nhị thiếu gia chịu đến rồi, ông nhất định sẽ được cứu!"
"Lão gia..." Tiêu phu nhân thấy hắn để lộ mặt, nước mắt bỗng rơi không ngừng, quỳ xuống bên cạnh hắn đỡ lấy hắn:
"Nhị thiếu gia chịu đến rồi, ông nhất định sẽ được cứu!"
Đào Yêu vụng trộm kéo tay áo Ti Cuồng Lan, nhỏ giọng nói: ""Thị phi" một nửa một nửa này, ngươi định giải quyết thế nào đây...
"
Dùng đao bổ ra sao?
Ti Cuồng Lan không để ý tới nàng, bước lên ngồi xổm xuống trước mặt ông chủ Tiêu, cẩn thận đánh giá hắn một hồi, hỏi: "
Bắt đầu từ mười ngày trước sao?"
"Đúng vậy.
" Tiêu phu nhân lau nước mắt: "
Ban ngày còn yên lành, chúng ta còn mang theo các loại tế phẩm đi bái tế sư phụ phu quân ta như hàng năm, kết quả đến đêm trở về thì lập tức thấy không ổn. Ban đầu ông ấy nói mặt ngứa ngáy, ta nghĩ là do bị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền