Chương 170: Nhân Diện (4)
Dưới ánh trời chiều, tuyết trải trên phần mộ phần đã bị hòa tan không ít, mấy con chim hoang dã bay qua, không thấy gì để ăn thì lại ríu rít bay đi.
Trước ngôi mộ, Đào Yêu chăm chú nhìn cái tên trên bia:
"Phùng... Bát Nguyệt?"
Ti Cuồng Lan nói:
"Là thầy ủ rượu nổi tiếng nhất năm đó, được người ta xưng tụng là Tửu Thần Phùng Bát Nguyệt. Khi còn sống, hắn có nhận hai đệ tử, một trong số đó là Tiêu Nguyên Tân. Tiêu Nguyên Tân có thể trở thành ông chủ như thế này, hơn phân nửa là nhờ Phùng Bát Nguyệt dốc lòng truyền thụ."
Hắn nhìn xung quanh, lại nói:
"Phùng Bát Nguyệt cả đời không màng danh lợi, vui vẻ du sơn ngoạn thủy, tuổi già định cư trong ốc Vân Ngoại ở ngoại ô phía nam kinh thành."
Đào Yêu nhìn theo tầm mắt hắn, ở đó có một căn nhà trúc đơn giản, một hàng rào trúc vây quanh sân, đá xanh trải đường, hoa cỏ phong phú, mặc dù là mùa đông vạn vật tàn tạ xác xơ, nhưng lại không thấy dáng vẻ tiêu điều gì, chỉ là trên tấm biển treo trên cửa viện, tùy tiện viết ba chữ
"cốc Vân Ngoại"
.
Phùng Bát Nguyệt nhất định là rất thích căn nhà này, cho nên có chết cũng muốn nhìn ngắm nó mỗi ngày. Phòng ốc như vậy, nàng nhìn thì cũng thích, nhưng mà xung quanh quá yên tĩnh, ở lâu không khỏi thấy nhàm chán.
Ti Cuồng Lan đứng bên mộ kiểm tra trái phải một hồi nhưng cũng không phát hiện ra điều gì khác thường, bèn trực tiếp đi đến
"cốc Vân Ngoại"
.
Đào Yêu đuổi theo, vừa đi vừa hỏi:
"Tiêu phu nhân nói bọn họ từng đến bái tế sư phụ của ông chủ Tiêu, là nơi này sao? Chúng ta phải đi hết hành trình bà ta viết ra sao?"
"Ta đã từng dùng một tháng để làm chuyện như vậy rồi."
Ti Cuồng Lan thản nhiên nói:
"Dù là thị phi lớn hơn nữa thì cũng do người làm ra, những nơi hắn đi qua, những chuyện hắn từng làm, những lời hắn đã nói, người hắn từng gặp, nguyên nhân nhất định sẽ bị giấu ở bên trong."
Đào Yêu cười cười:
"Ta còn tưởng đường đường là Ti nhị thiếu gia có pháp bảo gì đặc biệt, liếc mắt một cái đã nhìn thấu gốc rễ của vấn đề có, thì ra vẫn phải dựa vào cách bình thường, thậm chí có chút ngốc nghếch như vậy."
"Ngươi không phải là thả tai mắt khắp nơi giúp ngươi thu thập tin tức đó chứ?"
Đào Yêu hỏi hắn, một tên có thể sánh ngang với "trấn trạch", thì nhìn thế nào cũng không thể có thời gian đi lang thang khắp nơi như thế được. Ti Cuồng Lan cũng không trả lời, chỉ nói: "Sáng nay vào Tiêu phủ, có năm người hầu trên mặt lộ ra thần sắc vui sướng khi người gặp họa. Tiểu đồng tên Tiểu Phúc đi theo Tiêu phu nhân lúc đi lại có bốn lần suýt nữa thì té ngã, giống như ngủ gà ngủ gật không tỉnh táo nên đi đứng không vững. Khi nói đến "nữ quỷ
", ánh mắt Tiêu phu nhân né tránh ba lần, cũng không giống như hoàn toàn không biết lai lịch. Gia đinh thủ vệ ở cửa viện dường như cũng không thích áo đỏ, ta nghe thấy hai người trong đó âm thầm oán giận nói nếu là Nhị phu nhân đến thật rồi, ngày thường nàng thích nhất là mặc xiêm y đỏ, bọn họ mặc đồ đỏ theo lời dặn các cao nhân kia để tránh tà, nhưng lỡ như không tránh được tà còn chọc giận nàng thì phải làm sao."
Nghe vậy, Đào yêu chép miệng:
"Ngươi thế mà lại quan sát nhiều như vậy..."
"Ngươi thì chỉ nhìn thấy mỗi việc trong phòng bếp có thứ gì ăn được thôi."
Ti Cuồng Lan mỉm cười.
"Không cần nhìn, ta chỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền