Chương 171: Ẩn Ẩn (1)
Hai người được Tiêu phu nhân đưa đến một gian phòng giống như thư phòng. Bà cho tất cả tôi tớ bên người lui ra, tự khóa chặt cửa phòng, xác nhận trong ngoài phòng không có tai mắt nào khác, mới mời bọn họ ngồi xuống.
Ti Cuồng Lan bưng trà lên thổi, chờ đối phương mở miệng.
Đào Yêu chỉ lo lấy bánh ngọt trên đĩa, chuẩn bị sẵn sàng để xem kịch hay.
Tiêu phu nhân ngồi xuống đối diện bọn họ, ngón tay xoắn xoắn ống tay áo của mình, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nói nên lời, giống như có đao nhọn chôn ở trong lòng, chỉ cần nói ra sẽ máu chảy thành sông. Ti Cuồng Lan uống một ngụm trà, Đào Yêu đã nhét bánh vào miệng đến phồng cả hai bên má, thế nhưng Tiêu phu nhân vẫn còn đang xoắn tay áo.
"Thời gian không có nhiều, phu nhân xin cân nhắc."
Ti Cuồng Lan buông chén trà xuống.
Tiêu phu nhân hít sâu một hơi, dùng giọng nói không lớn hơn muỗi bao nhiêu nói:
"Đây không phải là lần đầu tiên Tiêu phủ xảy ra loại quái sự này."
Ti Cuồng Lan hơi nâng tay lên:
"Nguyện nghe rõ ràng."
Đào Yêu vội vàng nuốt điểm tâm trong miệng xuống, chỉ sợ bỏ sót một chữ.
"Mười năm trước..."
Tiêu phu nhân gian nan nói:
"Tiểu An mới hai tuổi... Là con trai duy nhất của lão gia, trong một đêm đã biến thành dáng vẻ khác."
Đào Yêu thốt lên:
"Mặt tiểu thiếu gia cũng nửa người nửa yêu như thế sao?"
"Cũng không phải."
Tiêu phu nhân lắc đầu:
"Cả khuôn mặt Tiểu An đều biến thành một đứa trẻ khác, giống như có người gắn một khuôn mặt ai cũng không biết lên mặt Tiểu An vậy."
Tiêu phu nhân theo bản năng ôm ngực, vẻ mặt vừa khổ sở vừa khó hiểu:
"Ta vẫn còn nhớ rõ mặt đứa nhỏ kia, rất đáng yêu, giữa đôi lông mày còn có một nốt ruồi chu sa. Nhưng đó lại không phải là mặt của Tiểu An!"
"Lại là nốt chu sa..."
Đào Yêu lẩm bẩm.
"Ông chủ Tiêu phản ứng thế nào?"
Ti Cuồng Lan hỏi.
Ánh mắt Tiêu phu nhân thay đổi, do dự thật lâu mới cắn răng nói:
"Lão gia vừa thấy dáng vẻ như thế của Tiểu An thì kinh ngạc hơn bất cứ ai, hơn nữa một người bình thường không hay nổi giận như lão gia, thế mà hôm đó ngoài trừ ngạc nhiên ra mà còn cực kỳ phẫn nộ, vô cùng ghê tởm, giống như một người khác vậy.
Ta cứ nghĩ rằng lão gia sẽ chữa trị cho Tiểu An, thế nhưng không ngờ..."
"Thế nào?" Đào Yêu hỏi dồn:
"Không muốn nói người cũng phải nói đó."
Tiêu phu nhân theo bản năng ôm chặt ngực, hồi lâu mới lấy hết dũng khí nói:
"Ngày hôm sau khi Tiểu An gặp chuyện không may thì bị mất tích. Không ai biết nó đã đi đâu. Ta hỏi lão gia, lại bị lão gia tát ta một cái thật nặng, ông ấy nói Tiểu An không phải là nhi tử của ông ấy mà là yêu nghiệt, ai dám hỏi đến nó thì là đối địch với ông ấy, tuyệt đối không tha. Ngay cả ta cũng không thể ngoại lệ..."
Bà sờ mặt mình, giống như cái tát kia vẫn còn đau đớn:
"Nhiều năm phu phụ, ông ấy chưa từng nói một lời nào với ta về chuyện ấy."
"Có khi nào ông ta ném đứa nhỏ đi rồi không?"
Nửa miếng điểm tâm của Đào Yêu rơi hết khỏi miệng:
"Đó không phải là con ruột của ông ta sao!"
Tiêu phu nhân lau nước mắt: "Lão gia đột nhiên dứt khoát tuyệt tình khác thường như thế, ta chỉ là phường nữ tử, thật sự không dám truy vấn hơn nữa, nhưng thị nữ cận thân của ta thầm nói với ta, rằng nó từng vô tình thấy hai người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền