Chương 101: Gương Cổ Song Ngư
Thậm chí cô ta còn xúi giục những bộ lạc khác của Trung Nguyên tiến đánh quốc gia của người đàn ông áo xanh.
Kỵ sĩ khuyên nhủ không có kết quả, chỉ đành trơ mắt nhìn Nữ Vương trở nên khát máu. Sau cùng không ai biết kết cục của cố sự này, bởi vì bích họa đến đây là kết thúc. Tất cả dừng lại trong một mảnh đỏ tươi...
"Vì sao từ đầu tới cuối người đàn ông này đều đeo mặt nạ?"
Tôi cảm thấy hơi lạ, sau đó nói tiếp:
"Hơn nữa quần áo trang sức của những người này khác nhau nhiều lắm."
“Nhìn người mặc nguyên bộ đồ xanh này, anh ta có lẽ là một vị quốc chủ nào đó ở phía Nam. Bởi vì lúc ấy chỉ phía Nam mới có kỹ thuật nuôi tằm phát triển. Thế nhưng mấy ngàn năm trước, hai phía Bắc Nam hoàn toàn không có con đường thông nhau, quốc chủ này ba lần bốn lượt tới thăm Nữ Vương của cổ quốc Trường Dạ bằng cách nào?” Lão Yên cũng cảm thấy lạ, rung đùi đắc ý cả buổi cũng không nói ra được nguyên cớ.
Tôi lại càng để ý đến kết quả cuối cùng của cuộc chiến này hơn: “Ông nói xem, cổ quốc Trường Dạ biến mất trong vòng một đêm, có phải có liên quan đến cuộc chiến này không?”
Lão Yên lắc đầu một cái, nói mình không biết. Chuyện liên quan tới cổ quốc Trường Dạ đến cùng biến mất như thế nào, vì sao biến mất, chuyện này rất khó đưa ra phán đoán.
Tôi thấy ông ấy cũng không nói gì, mới coi lại từ đầu đến cuối một lần.
Tôi càng xem càng thấy giật mình, đặc biệt là hình ảnh Nữ Vương đang điên cuồng tắm máu người và cô ta đứng ở trước gương khiến cho tôi cảm thấy cả người khó chịu.
Hơn nữa lúc tôi đang say mê với bức bích hoạ, lão Yên đã thần thần bí bí kéo tôi qua một bên, hỏi tôi có còn nhớ ông ấy từng đề cập đến chuyện muốn mang bảo vật ở trong cổ quốc này trở về không?
Tôi gật nhẹ đầu: “Sao thế, ông tìm được bảo vật rồi à?”
Lão Yên chỉ chỉ vào bức bích họa, nói chính là chiếc gương này.
“Gương?” Tôi nghiêng đầu nhìn sang chiếc gương, hình ảnh hai Nữ Vương đứng ở trước gương vẫn quỷ dị như cũ.
“Không sai, tôi nói thật với cậu, lần này tôi tới là vì chiếc gương này.” Lão Yên móc quyển sổ nhỏ ở trong túi ra, mở một trang ra rồi nói: “Thật ra thì sau khi Dư Thành Trạch sống sót đi ra khỏi sa mạc, bộ môn đã chú ý tới cổ quốc Trường Dạ rồi! Năm năm qua chúng tôi không ngừng nghiên cứu về nó, chẳng qua tài liệu quá ít nên cũng không nghiên cứu ra nguyên nhân vì sao, nhưng mà chúng tôi chiếu theo tài liệu có hạn vẫn suy ra được một vài món đồ.”
Sau đó ông ấy chỉ chỉ vào chiếc gương trên bức bích họa, hỏi tôi có biết thứ này tên gọi là gì không.
Tôi đương nhiên không biết rồi. Ông ấy cũng không trông cậy vào câu trả lời của tôi, mới vừa hỏi xong đã tự mình nói: “Món đồ chơi này tên là gương cổ Song Ngư, cậu cũng nhìn thấy hai vị Nữ Vương đúng không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu một cái: “Có phải ý ông là hai vị Nữ Vương này đều là thật?”
Mặc dù lúc tôi mới nhìn vào bức bích họa đã có phỏng đoán, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy có thể chỉ là bút pháp miêu tả khoa trương của cổ nhân(*) mà thôi. Nhưng dáng vẻ này của Lão Yên chợt khiến cho tôi cảm thấy chuyện cũng không phải giống như tôi nghĩ.
(*)Cổ nhân: người xưa
Quả nhiên, lão Yên chăm chú nhìn vào bức bích họa một lúc lâu rồi mới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền