Chương 102: Gương Cổ Song Ngư
“Chiếc gương cổ này còn là quốc bảo đấy nhé, chúng ta nhất định phải mang đi ra ngoài.” Ánh mắt lão Yên kiên định.
Tôi nhìn ông ấy một chút, hỏi ông ấy có phải đây chính là ý nghĩa tồn tại của bộ môn không?
Lão Yên nhìn tôi một chút, sao đó đưa mắt nhìn về phương xa, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó: “Tôi cũng không ngại nói cho cậu biết, trước đây tôi chính là một kẻ trộm mộ có thâm niên, khi đó đã trộm không ít ngôi mộ lớn, ở thời kiến quốc đụng lên trên họng súng nên bị phán án tử hình. Kết quả người đã đi đến pháp trường rồi, lại bị một tờ văn kiện của Đảng cứu lại. Từ đó về sau, ý nghĩa sự tồn tại của tôi chỉ có một.”
“Cái gì?” Tôi bị chuyện ông ấy kể gợi lên hứng thú.
Lão Yên bình tĩnh nhìn về hướng thủ đô xa xa, giơ tay lên chào. Trong mắt lộ ra vẻ thành kính mà tôi chưa từng được thấy: “Theo sứ mệnh của tôi, bảo vệ bảo tàng quốc gia!”
Tôi nghe những lời này mà nhiệt huyết sôi trào, bất mãn về lão Yên suốt dọc đường đi tới nay đều tan biến hết sạch. Tôi cũng bừng tỉnh hiểu ra, vì sao sau khi nhiều người hy sinh như vậy mà ông ấy vẫn phấn đấu quên mình tiến về phía trước.
“Trường An, trước đó tôi cũng đã nói với cậu rồi, sở dĩ nhìn trúng cậu, ngoài bản lĩnh của cậu ra…” Lão Yên điểm một cái vào sau lưng tôi: “Quan trọng nhất vẫn là hình xăm Cửu Long ở trên lưng cậu, có triển vọng làm người giữ mộ, số mệnh của cậu và bộ môn không hẹn mà gặp.”
Tôi gật đầu một cái, lúc trước sở dĩ cô Tứ giao 《Tinh Quan Yếu Quyết》cho tôi, sợ là cũng cân nhắc đến điểm này.
“Tôi có thể giới thiệu cậu tiến vào bộ môn, nhưng cậu nhất định phải đánh một trận thật hay vào! Cầm gương cổ Song Ngư về không chỉ là nhiệm vụ của riêng tôi mà còn là một lần thực tập của cậu, cậu tiến vào bộ môn cũng là mười phần chắc chín.
Đương nhiên, nguy hiểm ở chỗ này cũng không cần tôi phải nói, cậu tự cân nhắc một chút, tôi cũng không ép buộc cậu.” Lão Yên nhìn tôi, dường như đang chờ đợi quyết định của tôi.
Tôi giả vờ bất mãn nhìn chằm chằm ông ấy: “Chuyện cũng đã đi đến nước này rồi, ông còn nói không ép buộc tôi?”
“Ha ha!” Lão Yên cười ha ha vỗ nhẹ lên bả vai tôi: “Tôi biết tôi không nhìn lầm người mà.”
Tôi vừa nghĩ tới sau này tôi đã có thể giống như lão Yên, vì bảo vệ bảo tàng quốc gia mà chiến đấu thì lập tức cảm thấy huyết dịch toàn thân đều nóng lên.
Lão Yên lại cười hai tiếng: “Được rồi, bây giờ chúng ta vẫn nên suy nghĩ phải làm sao để mang chiếc gương cổ Song Ngư này về. Tôi nghi ngờ mục đích của Dư Thành Trạch cũng là ở đây, hơn nữa nếu như ông ta là do gương cổ tạo ra thì nhất định sẽ biết gương cổ nằm ở đâu. Chúng ta cần phải tăng nhanh tiến độ, không được để cho ông ta đắc thủ.”
Tôi nặng nề gật đầu một cái, sau đó nhớ tới tình cảnh hiện tại của chúng tôi, bèn hỏi lão Yên chúng tôi phải làm sao mới có thể đi ra ngoài được?
Tôi không dám đi tới cánh cửa ra mới vừa rồi, mặc dù bóng đen đã đi xa, nhưng ai mà biết nó có thể vòng trở lại hay không, cho nên việc nguy hiểm này không thể liều được đâu.
“Còn chưa biết, quan sát thêm chút nữa đi, đây là đại sảnh yến hội, dựa theo lối kiến trúc của cổ quốc đến xem, chắc chắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền